[Phong Linh] Đệ tam chương – Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ tam chương:

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về.

Vương phủ Han gia.

Hàn Canh ngồi lặng bên bờ hồ. Ánh mắt xa xăm nhìn xuống dưới nước, chỉ thấy bóng chàng mập mờ gợn sóng. Trên gương mặt hoàn hảo của chàng hằn sâu nỗi mất mát đau thương…

Hàn Canh vốn không phải là một hoàng thân quốc thích, chàng chỉ là một thường dân. Ngày xưa khi còn nhỏ, gia tộc chàng rất nghèo, ai nấy đều sống dựa vào nhau, Hàn Canh tuy không được đi học, nhưng những buổi học chàng đều đứng ở ngoài nghe giảng, nhờ tài trí thông minh và sở hữu ngoại hình hoàn mĩ, chàng nhanh chóng được biết đến trong vùng và được rất nhiều cô gái thương nhớ. Năm mười tám tuổi, Hàn Canh quyết định lên kinh ứng thí, nhờ văn hay võ giỏi, chàng nhanh chóng được trọng dụng. Năm Cường Nhân thứ hai mươi tám, Hàn Canh lĩnh chỉ dẫn năm mươi vạn quân dẹp loạn biên cương đến hơn hai năm, toàn thắng trở về; còn dẹp luôn cả mộng phản loạn của Quyền Du Lợi và Lý Thuận Khuê, khiến hai ả ta vong quốc bỏ mạng; phá nhiều oan án, yêu nước thương dân. Năm Cường Nhân thứ ba mươi, nhờ trí thông minh của mình, Hàn Canh một lần nữa giúp triều đình giải câu đố khó của sứ giả Nữ Nhi quốc – Kim Thái Nghiên, còn làm ả một phen mất mặt. Nhờ tài trí thông minh và tính trung thành trung quốc, Cường Nhân hoàng đế nhận Hàn Canh là Bát Vương gia – tức em họ thứ tám của ông. Cả gia tộc cũng nhờ Hàn Canh mà thơm lây.

Hàn Canh thực là một mĩ nam tử oai phong lẫm liệt. Đôi mắt sáng đầy uy quyền, mày rậm, cơ thể cường tráng, võ công cao cường, cử chỉ vừa tao nhã vừa mạnh mẽ, đậm chất vương giả, với cương vị Vương gia càng tăng thêm quyền uy cho chàng.

Tayphải nắm giữ cương vị Vương gia, tay trái nắm giữ tám trăm vạn binh quân. Hàn Canh bây giờ đã là một trong năm nhân vật trọng yếu của triều đình: một là Đương kim thánh thượng Cường Nhân, hai là Mẫu nghi thiên hạ Lợi Đặc, ba là Hàn Vương gia, bốn là tể tướng Thân Đồng Hy, năm là đại công chúa Thôi Tú Anh.

Địa vị của chàng cao như thế, chỉ là dưới hai người trên vạn người. Nhưng chàng cô đơn vô cùng. Cho đến khi gặp được Hy Triệt, nam nhân có tướng mạo hớp hồn vạn người, chàng mới biết rằng mình đã tìm được ý trung nhân, dù cho đó có là nam nhân đi chăng nữa. Nhưng trời quả không chiều lòng người. Hàn Canh dù có thông minh tuyệt đỉnh đến đâu, trong tình yêu vẫn chỉ là một gã khờ.

Tốn biết bao công sức tỏ rõ tấm chân tình của với y, chỉ để nhận được một nét cười. Nhưng đến khi có được trái tim y, lại đi nhốt nó trong lồng không chăm sóc. Hàn Canh không thuộc loại nam tử thương hoa tiếc ngọc, chỉ là chàng không biết trân trọng những gì mình đang có, để rồi khi mất đi lại nuối tiếc khôn nguôi.

Chàng ngồi đó đã mấy canh giờ, khuôn mặt cứ đờ đẫn ra. Nhìn xuống mặt nước không thấy bóng mình mà chỉ thấy bóng y. Gương mặt đó, đôi môi đó, không ngày nào là chàng không thương nhớ. Chàng đã tự đánh mất người mình yêu, bây giờ chàng mới thấy mình lạc lõng làm sao. Bỗng nhớ lại cũng một ngày đông như thế này, chàng và Hy Triệt…

Mùa đông năm Cường Nhân thứ ba mươi hai. Mùa đông lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ kinh thành, nhưng không khí náo nhiệt vẫn không ngớt. Vì hôm nay là sinh thần của hoàng thượng.

 

Cách xa hoàng cung náo nhiệt là phủ Hàn Vương gia. Bây giờ đang rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cười văng vẳng trong trẻo của Hy Triệt trong vườn, y đang chơi cùng con mèo mà Hàn Canh tặng. Nó tên là Tiểu Hy Phạm, là con mèo nhỏ đáng yêu nhất trần đời. Hàn Canh cười nụ nhìn cậu trẻ con như vậy, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, món quà bé nhỏ nhưng chứa đầy tình yêu của chàng cho y.

 

– Hàn Canh! – Tiếng gọi trong trẻo của Hy Triệt vang lên, cắt đứt suy nghĩ của y. – Ngươi làm gì mà ngẩn ra vậy?

 

– À không có gì. Chỉ là thấy ngươi đẹp quá nên ta bất giác suy nghĩ bậy!

 

– Ngươi! – Hy Triệt đỏ bừng mặt, ah~ phản ứng này thật là đáng yêu quá đi, không ngại ngần chàng vèo một cái vào má y, hơi mạnh nên y la oai oái, rồi y bỏ chạy đi, nhưng tướng chạy hơi lạ. “Cái tên khốn kiếp này!!! Ngày hôm qua… hắn mới… mới… thế mà hôm nay dám nghĩ bậy rồi!!! Tên dâm tặc!!!”

 

Hàn Canh phì cười, rồi nhanh chóng đuổi theo ôm eo y lại, thổi nhẹ vào tai y những lời yêu thương. Cả khu vườn hoa tuyết trắng xóa, chỉ có hai bóng người ôm ấp thủ thỉ cho nhau những lời yêu thương nồng ấm, khiến mùa đông ấm áp hơn bao lần. Con mèo Tiểu Hy Phạm kêu meo meo làm nũng vài tiếng, rồi cũng lờ đi mà đi tìm Tiểu Sen chơi cùng (Tiểu Sen cũng là một con mèo)

 

Ngày ấy rất đẹp. Nhưng ngày ấy cũng chỉ là ngày hôm qua. Tương lai còn bao nhiêu điều mong chờ.

Hàn Canh ngày ngày đều ra bờ hồ bên cạnh vườn nhà, chỉ giản đơn một việc ngồi và suy ngẫm. Khiến cho gia nhân trong nhà ai nấy đều lo lắng, vì chỉ vài tháng nữa, hôn lễ của chàng và đại công chúa Thôi Tú Anh sẽ diễn ra.

hoàn đệ tam chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày hai mươi bảy, tháng tư, 9:46 tối ấm

[Phong Linh] Đệ nhị chương – Cùng đi hà cớ chẳng cùng về.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ nhị chương:

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về.

– Ca! – Giọng Thịnh Mẫn hét lên đầy phấn khích, chỉ thấy một cục bông tròn tròn màu hồng phấn “lăn” đến rồi đè Hy Triệt nằm vật ra sàn. Lớn tiếng trách móc. – Ca! Sao ca đi lâu quá vậy? Làm đệ đệ lo và buồn vì không có bánh tô phù dung ăn đó!

Câu nói ngốc nghếch của cậu làm cả sảnh cười rộ lên.

Đêm nay trang chủ mở đại tiệc, mừng đại thiếu chủ trở về. Còn mời nhiều bang phái khác đến cùng chung vui, hôm nay Hỏa Nguyệt sơn trang náo nhiệt ồn ào, khác với không khí u buồn lúc trước. Như có một cơn gió mạnh thật mạnh thổi qua cốc làm tất cả mọi người đều thay đổi.

Thư phòng trang chủ.

– Cha! Con xin lỗi! – Y quỳ phục bên cạnh Kim trang chủ.

– Triệt nhi. Con đứng lên đi. – Ông hiền từ nhìn cậu, vẻ mặt dữ tợn vì vết sẹo hoàn toàn mất đi, giờ chỉ còn người cha hiền lành cười ấm ấp nhìn con mình. Ông ôm lấy Hy Triệt, dù cho y có lớn bao nhiêu đi nữa, y vẫn mãi là đứa con bé bỏng mà ông thương yêu. – Ta sẽ không hỏi con đã bỏ đi đâu, nhưng ta biết rằng con rất buồn. Nếu từ nay muốn đi đâu, hãy viết thư để lại cho ta một tiếng, ta sẽ vơi bớt lo lắng.

– Triệt nhi bất hiếu! Không hiếu kính cha, thương yêu em nhỏ! Tự rời bỏ vị trí đai thiếu chủ mà ra đi. Xin cha hãy trách phạt. – Cậu vẫn không đứng lên mà nhất mực kiên quyết quỳ dưới sàn, cầu xin trách phạt.

– Dù ta có trách phạt hay không, thì con cũng đã hối lỗi rồi. – Ông vừa nói vừa đỡ y dậy. – Có trách có mắng, cũng chỉ là vô bổ, thà ta nói lời dễ nghe, còn tốt hơn là đánh mắng. Ta không phải không muốn đánh con. Chỉ là ta không muốn chuốc thêm muộn sầu. Nếu đánh con, chẳng phải là ta tự đâm một đao vào tim mình hay sao?

– Cha! – Y xúc động ôm chầm lấy cha mình, ông vỗ vỗ vào lưng cậu âu yếm. Rồi nói – Thôi mau ra ngoài, để mọi người chờ lâu không tốt.

Mùa đông trên đỉnh Hỏa Nguyệt Lam rất đẹp. Một sơn trang tĩnh lặng nằm đơn độc trên núi cao, bao quanh là tuyết phủ kín, nhưng điểm rất nhiều cành  hoa đào xinh đẹp. Xung quanh Hỏa Nguyệt Lam còn bị bao phủ giữa bốn ngọn núi cao khác, tất cả đều phủ kín màu trắng tinh khiết của tuyết và màu hồng e thẹn của hoa đào.

Giang hồ truyền Hỏa Nguyệt sơn trang là cấm địa quả không sai. Bởi bao phủ xung quanh là bốn ngọn núi cao khác, phía bắc là ngọn Thiên Lam Sơn, phía tây là đỉnh Cao Lam Sơn, phía đông là ngọn Kiều Mi Sơn, phía nam là đỉnh Tây Hoa Nương. Hỏa Nguyệt Lam là ngọn núi thấp nhất trong bốn ngọn núi, nhưng cũng cao không kém gì, phía dưới chân núi trải dài đều không có đường ra, chỉ có những người có thuật khinh công cao cường mới có khả năng vượt qua hàng rào vững chắc này để vào cốc.

Bây giờ đang là giữa mùa đông, không khí trong sơn trang tĩnh lặng uy nghiêm. Chỉ văng vẳng tiếng sáo trúc thánh thót xa xăm. Hoa đào trong thời kì này là nở rộ đẹp nhất, những cánh hoa cố gắng đua mình khoe sắc dưới ánh nắng vàng chanh. Thịnh Mẫn cười khanh khách chơi đùa cùng các sư huynh của mình dưới mưa hoa đào. Hy Triệt ngồi trên nóc sơn trang, ngưng thổi sáo, chỉ nhìn cậu mà mỉm cười. Bất giác trong lòng lại dấy lên cảm giác nhói đau, vết thương lại rỉ máu không chịu lành. Y lãnh cảm mấp máy môi:

– Khứ niên kim nhật thử môn trung,
Mãn diện đào hoa tương ánh hồng,
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.*

(*tạm dịch:

Năm trước chỗ này có một người đứng ở đây,
Khuôn mặt và hoa đào hòa chung một màu hồng,
Người mà tôi không biết tên ấy bây giờ đâu mất rồi,
Hoa đào năm ngoái vẫn còn đó đang cười với gió đông.

Bài thơ nổt tiếng này diển tả về mối tình tuyệt đẹp của Thôi Hội vói một cô gái không biết tên chỉ thấy nhau một lần dưới gốc cây đào đang nở mùa đông…rồi yêu nhau tới chết.)

 

“Hẳn ngươi đang hạnh phúc lắm. Ta cũng chỉ cầu như vậy.”

– Bài thơ hay lắm! – Một giọng nói ý ca ngợi vang lên sau lưng cậu.

– Tử Nguyên sư hyunh! – Y quay lại, trước mặt y là một trang anh tuấn kiệt hào phóng phong lưu, gương mặt hoàn mĩ vô khuyết, phải nói là vô cùng anh tuấn. Đây chính là Thôi Tử Nguyên – Đại đồ đệ tâm đắc nhất của Hỏa Nguyệt sơn trang.

– Đệ ngẫm nghĩ cái gì mà ta đứng ở đây đã lâu đệ cũng không biết? – Hắn cười nhẹ, rồi ngồi xuống bên y. – Rời xa thâm cốc quá lâu, võ công của đệ bị mọt ăn hết rồi sao?

– Sư huynh đùa sao? Bây giờ mà đấu có khi đệ thắng huynh đấy! – Hy Triệt huých nhẹ vào eo hắn. – Chỉ là xao xuyến trước vẻ đẹp hùng vĩ của núi non, rồi chợt nhớ đến áng thơ ngày xưa huynh từng ngâm thôi.

– Ngay cả bài thơ ta ngâm từ lâu đệ cũng nhớ sao? – Trong mắt Tử Nguyên ánh lên tia vui mừng xen lẫn hạnh phúc khó tả.

– Phải, nó rất hay. – Hy Triệt đánh mắt nhìn xa xăm, rồi chợt nhìn thấy một cảnh đào rất đẹp trên ngọn Cao Lam Sơn. – Sư huynh à, đệ muốn thăm mẹ.

Hy Triệt và Tử Nguyên một ngồi một đứng cạnh ngôi mộ được xây đắp rất đơn giản nhưng rất tao nhã trên ngọn Tây Hoa Nương. Y kính cẩn đặt cành hoa đào rất xinh xắn lên mộ, rồi lẩm nhẩm:

– Mẫu thân. Triệt nhi rất nhớ người, ba năm nay Triệt nhi đi, trong lòng không hề nguôi thương nhớ mẫu thân. Nay mới lại đến thăm người, Triệt nhi xin dâng nhành hoa đào đẹp nhất thâm cốc cho người. Người rất thích hoa đào mà… – Chưa nói dứt câu, nược mắt đã rơi đầy trên má.

– Đệ đệ. – Tử Nguyên đau lòng ôm lấy Hy Triệt, cả đời này hắn thề vì y, nếu y buồn, lòng hắn còn buồn hơn. – Đừng khóc nữa, để người khác nhìn thấy sẽ không hay.

Nhưng Hy Triệt không những không ngưng khóc, mà còn khóc lớn hơn, tình yêu thương mẹ xen lẫn tình yêu đôi lứa, thay phiên nhau đè nặng lòng y, khiến y không thể không rơi lệ. Hắn đau lòng ôm y, trong lòng cũng có ngàn vạn mũi lao đâm chém. Rốt cuộc ba năm qua, Hy Triệt rời khỏi sơn trang là vì việc gì? Câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong trí óc hắn.

Tử Nguyên dìu y vào nhà trúc nghỉ mát gần đó. Khắp bốn ngọn núi bao quanh Hỏa Nguyệt sơn trang được xây dựng rất nhiều nhà trúc, bên trong có đầy tiện nghi để dành cho các đồ đệ của thâm cốc đi xa về vào nghỉ ngơi.

Tiếng chuông gió ống tre kêu lách cách rất vui tai trên cửa vào nhà, càng làm cho không gian trở nên ấm cúng. Tử Nguyên lấy một muỗng trà hoa cúc bỏ vào ấm, rồi đổ nước sôi vào, ngay lập tức cả không gian thoang thoảng mùi hương hoa cúc thơm lừng, cả mùi bánh quế hoa hoa trộn vào nhau. Hy Triệt uống một cốc trà, rồi nhìn ra cửa sổ ngắm hoa.

– Đệ đệ, ngươi nói xem. Rốt cuộc là có chuyện gì? – Tử Nguyên chán nản khi thấy y cứ im lặng mà nhìn ra cửa số, không chịu nổi phải mở lời.

– Không có chuyện gì đâu sư hyunh!

– Không có chuyện gì! Không có chuyện gì! Đối với ai đệ cũng nói như thế, chẳng lẽ thanh mai trúc mã là ta cũng không thể chia sẻ với đệ điều đệ buồn lo hay sao?

– Huynh… – Hy Triệt ngạc nhiên khi thấy Tử Nguyên đột nhiên nổi đóa lên. Không kịp nói nên lời.

– Từ bao giờ, mà ta với đệ cách xa nhau như vậy hả? Triệt đệ? – Tử Nguyên đau lòng nhìn Hy Triệt, ánh mắt đẫm bi ai.

Y không nói gì.

Không phải y không biết rằng Tử Nguyên yêu y từ lâu. Chỉ là y không muốn thừa nhận tình cảm đó. Y chỉ yêu thương hắn như ca ca của mình thôi. Y không muốn làm hắn tổn thương, nên chỉ tỏ ra vô tình không biết.

Tử Nguyên thấy thái độ của y như vậy, lòng lại thêm muộn phiền giận dữ. Phất tay áo bỏ đi không nói lời nào. Y nhìn theo bóng dáng anh tuấn của hắn mà lòng đau nhói.

“Ta xin lỗi. Sư huynh. Nhưng ngươi chỉ là sư huynh của ta. Thâm tình của ngươi kiếp sau ta xin báo đáp.”

Tiếng sáo réo rắt cao vút lên như tiễn biệt.

 

Khứ niên kim nhật thử môn trung
Mãn diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong

hoàn đệ nhị chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày hai mươi bảy, tháng tư, 9:22 tối ấm

[Phong Linh] Đệ nhất chương – Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ nhất chương:

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa.

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Ngọn gió đầu đông thoang thoảng bay qua, mang theo chút hơi ẩm của ngày mùa đông lạnh giá. Vườn hoa thường ngày tươi sắc giờ chỉ còn đọng lại những nhành cây lác đác lá vàng. Gió mang hương bánh tô phù dung thơm ngát, mang theo cả tiếng sáo bi ai làm rung động lòng người.

Khúc sáo Tình thâm vang lên tha thiết, du dương, lúc trầm lúc bổng, hòa vào khung cảnh đầu đông lạnh giá, khiến lòng người đang vui cũng phải ủ rũ đau buồn. Đột nhiên, tiếng sáo vang lên réo rắt, không ôn hòa nhu mì như trước mà hùng hổ mạnh mẽ, đột ngột như thể, khiến người ta hốt hoảng. Chắc chắn người thổi đang có tâm tư phiền muộn, mới trút nỗi lòng mình vào tiếng sáo ấy.

Vườn hoa vắng lặng không một bóng người, âm thanh vang lên thống khổ đau đớn, chỉ có ngọn gió u sầu làm bạn, và một bầu rượu mĩ nhân thượng hạng, còn nào hơn? Đột nhiên tiếng sáo ngưng bặt, khu vườn lại im ắng như trước, dường như nghe được cả tiếng kim rơi.

– Sao không thổi nữa? – Hàn Canh bước đến bên cạnh Hy Triệt, âu yếm hỏi.

– Cảm giác có người nghe lén. Không có tâm trạng nữa. – Hy Triệt lạnh nhạt trả lời. Bầu không khí trầm lại.

– Triệt! Ngươi đừng như thế này nữa.

– Ta như thế này là như thế nào? – Hy Triệt cười lạnh. – Chỉ có ngươi là rõ nhất, Hàn Canh! Ta không cần biết, ta cũng không muốn nghe!

– Ngươi bình tĩnh đi. – Hàn Canh dằn cậu xuống. – Mọi chuyện không do ngươi nghĩ, là do hoàng thượng quyết, ta chỉ là một vương gia, có quyền gì mà kháng chỉ? Ta không thể nghĩ cho hạnh phúc riêng mình, còn hàng trăm gia nhân trong phủ nữa, nếu ta dám kháng chỉ, họ sẽ chết. – Chàng đau đớn nhìn cậu. – Ngươi có thể lựa chọn, ở lại bên ta, hoặc trở về cốc, ta không muốn gượng ép ngươi.

– Ta sẽ trở về. Ngươi không cần phải diễn kịch nữa. – Cậu nói rồi bỏ đi. Hy Triệt nào biết, phía sau lưng, Hàn Canh lặng lẽ rơi lệ, nếu cậu quay lại nhìn chàng lần cuối, thì liệu cậu có đủ sức bỏ đi hay không?

Ngươi có biết rằng. Để yêu ngươi, ta đã mất biết bao nhiêu thứ không? Gia tộc ta, danh dự của ta. Ta đường đường là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, lại chịu nằm dưới một tên nam nhân khác, ta nào có sung sướng gì, nhưng nghĩ đến việc ta sẽ có ngươi, hạnh phúc bên ngươi, dù cho có đau đớn thế nào ta cũng chịu. Thế nhưng, những gì ngươi mang lại cho ta, không có hạnh phúc, chỉ là những đêm gối chăn ta lo sợ, liệu có xứng đáng với những gì ta bỏ ra? Thân là cốc chủ tương lai, lại bỏ đi làm nam sủng, ta cũng hổ thẹn với đời lắm, nhưng ta cũng là vì ngươi.

Hàn Canh, ngươi có thể chối hôn hoàng thượng ban cơ mà? Với quyền lực giang hồ của ta, ngươi lo gì không có chốn dung thân? Nhưng ngươi không làm được. Ta biết ngươi cũng có chút tình cảm với ta, nhưng không phải là yêu. Thế nên, dù ta có đau đớn thế nào, ngươi làm sao hiểu được. Ta biết là ta không thể lo cho ngươi, vì ta là một nam nhân. Thế nên, dù ta có cố gắng thế nào, ngươi cũng không cảm nhận được.

Ta trở về đây. Ngươi sẽ không thấy mặt ta nữa đâu. Ta có đôi cánh, ta muốn tung bay, nơi phủ vương gia, dù ta có làm cách nào, ngươi cũng không muốn, thì thôi. Ta sẽ đi tìm con đường của ta.

Vĩnh biệt ngươi.

 

“Nếu không có một trái tim kiên cường, bất luận là hiện thực hay mộng ảo, đều không thể có niềm vui mãi mãi, nếu có trái tim kiên cường, hoàn toàn có thể sống tốt trong thế giới hiện thực, hà tất sống trong ảo mộng…”

Ta từng hỏi ngươi, ngươi muốn vương vị, quyền lực hay là ta? Ngươi đã không ngần ngại trả lời rằng là ta. Thế nhưng mười năm sau ngươi lại không làm như ngươi nói, ta biết công chúa xinh đẹp hơn ta, lại yêu kiều thùy mị hơn ta, và nàng ta là nữ nhân yêu quý của hoàng thượng. Nhưng những gì nàng ta có, chẳng lẽ ta lại không có sao? Bất quá là ta không thể sinh cho ngươi một đứa con thôi.

Hàn Canh! Ngươi là một tên nam nhân nhu nhược. Vì ngươi, ta đã nguyện một lòng phò trợ, nhưng ngươi lại không vì ta. Có cho mà không có nhận, ta cũng rất đau lòng. Không phải là ta ích kỉ, chỉ là ta không rộng lượng mà thôi.

Hỏa Nguyệt sơn trang danh tiếng lừng lẫy giang hồ, nằm sừng sững trên đỉnh núi Hỏa Nguyệt Lam vô cùng oai vệ. Là một trong hai thâm cốc mạnh nhất, giữ việc cân bằng quyền lực trong giang hồ. Đứng đầu là Kim Thần Phong, người nam nhân đứng tuổi, đầu tóc hoa râm, cơ thể cao lớn cường trán, trên gương mặt có một vết sẹo lớn dài từ trán đến cằm, trông rất dữ tợn nhưng oai vệ, xứng đáng là người đứng đầu sơn trang.

Ông có hai người con trai mà ông vô cùng yêu thương,mặc dù bề ngoài chúng không hề giống ông. Đó là Kim Hy Triệt và Kim Thịnh Mẫn. Kim Hy Triệt là con trai cả, gương mặt đẹp lạnh lùng như hoa mẫu đơn, thoạt nhìn tưởng lầm nữ nhân, âm vực thanh thoát, sành âm luật, nhất là sáo trúc, cử chỉ vừa thanh tao vừa mạnh mẽ, tính cách lạnh lùng, đơn độc, tuy rất đẹp nhưng mang khí chất một trang nam tử anh tuấn tiêu sái, nên chỉ cần tinh ý là không thể nhìn lầm; nhưng con người bên trong là một con người khác, trái ngược hoàn toàn: một trái tim rất mỏng manh, dễ vỡ, chưa bao giờ cả tin, rất sợ bóng tối, y chỉ có cha và em trai là hai người cậu tin tưởng. Còn con thứ của ông là một chàng trai có bề ngoài rất khả ái, khuôn mặt ngô ngố rất đáng yêu, tính cách bên ngoài hoàn toàn trái ngược với người anh: hòa hợp, vui vẻ, mang lại sự ồn ào náo nhiệt, khả ái đáng yêu, cậu như một cơn mưa hoa anh đào với hương thơm thoang thoảng làm người ta say đắm; nhưng thực ra bên trong là một con người hoàn toàn khác: lặng lẽ, thích yên tĩnh, đơn độc, mạnh mẽ, cương quyết và rất tàn nhẫn. Có thể nói cả hai sống rất giả tạo, chưa bao giờ cho người ngoài biết con người thật của mình. Cả hai tuy hơn kém nhau tận ba tuổi, nhưng người này chưa bao giờ thiếu người kia, cả hai đều là bức tường che chắn bảo vệ cho nhau. Chỉ đến khi Hy Triệt gặp Hàn Canh, thì quyết định rời xa Hỏa Nguyệt sơn trang.

Theo luật của sơn trang, con trai trưởng của trang chủ hoặc đại đồ đệ mới có quyền thừa kế chức vị trang chủ. Nhưng Hy Triệt vì quá đam mê với tình yêu mù quáng của mình, ngay trong đêm đã bỏ đi cùng với Hàn Canh. Đường đường chính chính bước vào cánh cổng vương giả. Ngày tháng y đi tính đến nay cũng hơn ba năm. Nhưng vì Hàn Canh là người ham công tiếc việc, hắn chỉ yêu thích việc triều chính, hằng ngày vào triều nhấp chính, chỉ có những đêm xuân tình tuy mặn nồng nhưng không đủ để làm cho Hy Triệt thấy rằng hắn yêu y.

Rồi giông tố xảy ra khi hoàng thượng tứ hôn cho Hàn Canh và đại công chúa. Nếu kháng chỉ, sẽ tru di tam tộc. Hắn không yêu công chúa, hắn chỉ yêu mỗi y, nhưng gia tộc của hắn thì hắn biết làm sao đây? Thôi thì hắn sinh ra vốn đã là người của Hàn gia, thì chết đi cũng là người của Hàn gia, hắn phải từ bỏ tình yêu của mình. Hàn Canh từng thuyết phục Hy Triệt ở lại kinh thành, tuy hắn phải đại hôn công chúa, nhưng lòng hắn chỉ có mỗi y, nhưng y cao ngạo, nên không đồng ý, cả hai chỉ còn cách phải rời xa nhau. Hắn cưới công chúa, còn y trở về cốc.

– Đại thiếu chủ đã về! – Tiếng thông bảo kéo dài người nối người từ dưới chân núi Hỏa Nguyệt Lâm đến tận đỉnh, khiến cho mọi người đều xôn xao mong muốn gặp mặt vị đại thiếu chủ bỏ đi không lời từ biệt từ ba năm trước.

Kim Hy Triệt ngạo nghễ vận công đáp xuống cổng chính của thâm cốc, quang cảnh nơi này chưa hề thay đổi từ khi y đi, chỉ khác chút là đông người chào đón y hơn thôi. Hy Triệt ngẩng cao đầu, ánh mắt vương chút gợn sóng nhìn thẳng vào đại sảnh, nơi cha y đang ngồi, dường như lòng y đang dao động, là cảm giác gặp lại người thân hay là cảm giác hối lỗi vô cùng? Tóc cha đã thêm bạc, ông vẫn hiên ngang ngồi trên chiếc ghế bọc da hổ nghiêm nghị nhìn đứa con trai ông yêu thương bỏ đi ba năm trời đằng đẵng, nay lại đột ngột quay về. Ngày đó ông rất nổi giận, ra lệnh lùng sục khắp nơi tìm y nhưng không tin tức, bây giờ chắc chắn ông phải tức giận lắm và sẽ đánh y một chưởng để dạy dỗ lại đứa trẻ không nghe lời này. Nhưng ông lại thở phảo nhẹ nhõm và nói một câu:

– Về là tốt rồi!

hoàn đệ nhất chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày hai mươi bảy, tháng tư, 6:05 chiều muộn

[Có cái gì gọi là yêu thương? – What’s love?] CHAP 4: Shattered – Vỡ tan như mộng

Title: Có cái gì gọi là yêu thương? – What’s love?

Author : Ami Wakeshima

Characters : Kyumin

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : K+

Category : Romance,sad

Tình trang: on going

Summary :

Có cái gì gọi là yêu thương?

Khi con tim này đã nguội lạnh?

Cơn mưa lạnh như băng nhẹ rơi xuống.

Cơn mưa đầu mùa sắt như đá đâm vào tim.

Bầu trời cũng phải khóc…

Trái tim cũng phải khóc.

Tan vào cơn mưa này…

Rồi biết mất mãi mãi….

 Nhưng liệu có được không. Khi đến công ty mới làm việc lại gặp một tay giám đốc mặt dày như tấm thớt?

Trái tim lạnh lùng này, rồi cũng có ngày phải tan chảy thôi…

—–

Note: fan của dbsk & snsd đừng đọc nếu các bạn không muốn thấy idol của mình là nhân vật phản diện.

Không bash bất cứ ai cả, có tật giật mình đọc mới thấy là tôi đang bash idol của  các bạn.

Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

CHAP 4:

Shattered – Vỡ tan như mộng

Nhân vt:

+ Lee Sungmin.

+ Cho Kyuhyun.

+ Jung Yunho

+ Kim Jaejoong

Hot cnh:

+Bar Gray Black

+Nhà Kyuhyun

+Nhà Sungmin

***

Nhảy nhót mệt lử, Sungmin loạng choạng quay về bàn của mình, nhưng không hiểu sao cậu lại đánh mắt nhìn xung quanh bar, rồi đột nhiên cậu nhìn thấy!!!

 

 

Yunho đang ôm hôn Jaejoong tại một bàn VIP cách đó không xa lắm. Không nghĩ được gì trong đầu nữa, Sungmin giựt phắt chai rượu Kyuhyun đang cầm trong tay, đập mạnh lên bàn kính, âm thanh thủy tinh vỡ loảng xoảng khiến mọi người đổ dồn ánh mắt về phía bàn cậu, DJ cũng ngưng bặt, không khí sôi động vừa rồi bỗng dưng trở nên im ắng lạ thường. Kyuhyun và mọi người khó hiểu nhìn cậu. Rồi đột nhiên Sungmin nắm chặt cái vỏ chai bị vỡ rồi nhào đến bàn của Yunho, cậu nắm lấy cổ áo Jaejoong, định đâm cái vỏ chai đó vào mặt Jaejoong, cũng vì cái dung nhan này mà Yunho bỏ cậu, Sungmin không can tâm, Lee Sungmin cao ngạo mạnh mẽ này không can tâm tình nguyện!!!

Không khí đông cứng lại. Thời gian như ngừng trôi.

 

 

– Lee Sungmin em mau buông ra!!! – Yunho định thần lại ngay lập tức rồi cố hết sức kéo tay cậu ra khỏi áo Jaejoong.

 

 

Lee Sungmin! Lee Sungmin! Anh gọi cậu là Lee Sungmin đấy! Không phải là Minie như ngày xưa nữa! Mà là Lee Sungmin! Ha! Cuối cùng thì cậu đang làm trò gì đây? Giết người tình của gã để rồi vào tù? Hay muốn làm loạn lên để gã biết bao lâu nay cậu vẫn thương nhớ gã? Nực cười! Ngu ngốc!

 

 

Sungmin vung tay Yunho ra, hằm hằm nhìn gã, rồi đột nhiên bật cười:

 

 

– Anh ta quan trọng đến như vậy sao?

 

 

– Sungmin em không hiểu đâu! – Yunho nắm lấy vai cậu – Giữa chúng ta đã hết rồi, em phải hiểu điều này. Anh biết là anh sai, anh đã cố gắng liên lạc với em nhưng không được.

 

 

– Tôi ở ngay tại trung tâmSeoulnày, cách nhà anh không quá mười cây số. Tìm là tìm thế nào lại không ra? – Cậu cười nhạt – Tôi hiểu, anh không cần phải đạo đức giả. – Rồi cậu nhìn sang Jaejoong đang trong vòng tay gã. Lạnh nhạt. – Cũng không có tốt đẹp gì đâu! – Rồi cậu quay trở lại bàn của mình, mặc cho bao ánh mắt khó hiểu nhìn cậu, rồi vũ trường cũng trở lại sôi động như trước. Sungmin không dùng li cocktail Kyuhyun đã gọi, mà liên tục tu rượu ừng ực, mọi người trong nhóm dù một bụng khó hiểu nhưng thấy cậu như vậy cũng không ai muốn hỏi nữa.

 

 

 

 

Vết thương đang lành, đột nhiên lại xé toạt nó ra, máu lại chảy thêm một lần nữa, một lần nữa lại thêm đau.

 

 

Tình yêu. Chẳng qua là một thứ xúc cảm xa xỉ. Nếu đoạt được, tất sẽ rất tự mãn, nhưng nếu mất đi rồi, thì chỉ biết hối hận khóc than.

 

 

 

 

Kyuhyun khó khăn lắm mới kéo được con ma men Sungmin ra xe. Mọi người đều về cả và giao cậu lại cho Kyuhyun. Thật là một lũ vô tâm!!! Dám ta gan để giám đốc đẹp trai như anh đây làm cu li. Năm nay khỏi tiền thưởng gì nữa nhé.

 

 

– Này Sungmin!!! Nhà cậu ở đâu vậy? – Kyuhyun cố gắng lay lay cậu dậy, nhưng Sungmin xỉn rồi nên ngủ như chết, lay cỡ nào cũng vô ích. Qúa mệt, anh chở cậu về nhà anh luôn.

 

 

Kyuhyun sống một mình, còn ba mẹ anh ở ngoại ô. Căn biệt thự rất to, đủ màu lộng lẫy với trang trí… không giống ai chính là nơi ở của CEO Cho. Thật là một sở thích quái đản, nửa tây nửa tàu trộn lại, phối hợp lại với nhau làm căn nhà trở nên rất nhức mắt. Mỗi phòng là một quốc gia khác nhau, còn riêng đại sảnh, phòng khách, phòng ăn, khu vườn là một đống hổ lốn đủ màu sắc, đủ thể loại, đủ văn hóa các nước trên thế giới. Nên đặt tên căn biệt thự này là ”biệt thự xà beng của tên biến thái họ Cho” thì hợp lí hơn chứ không phải là “căn biệt thự sáng tạo đầy ấn tượng của CEO Cho của công ty KM” của tên phóng viên chém gió nào đấy.

 

 

Kéo lê kéo lết cậu vào tới nhà, thì Sungmin ngang nhiên… ọe ra sàn đá hoa cương của anh Cho. Ối trời ơi, bẩn quá đi mất!!! Giám đốc Cho anh tuấn tiêu sái ngày nào giờ phải làm ô sin ngay tại nhà mình cho một con thỏ xinh xắn mập thù lù này. Hic hic!!! Mà cô giúp việc hôm nay lại nghỉ về quê nữa mới đau khổ chứ.

 

 

Gian nan lắm anh Cho à.

 

 

– Phù!!! – Cuối cùng Kyuhyun cũng đưa được Sungmin “lên giường”. Mệt chết đi được, nhìn cậu ta không đến nỗi nào mà sao lại nặng đến thế? Uống rượu nhiều thì mô hôi mồ kê nhễ nhại, không nỡ nhìn cậu mặc bộ đồ ướt nên Kyuhyun “thương tình” lấy bộ Pajama của anh mặc cho cậu. – Ai da, không ngờ da cậu trắng ghê!!! – Anh thốt lên ngưỡng mộ khi nhìn thấy phần thân trên không mặc áo của cậu. – Haizz, cậu phải cảm ơn tôi đấy!! Được giám đốc Cho anh tuấn tiêu sái này thay quần áo cho là phước đức chín đời đấy nhá!!!

 

 

 

 

Sungmin lười biếng mở mắt. “Ủa trần nhà mình màu trắng mà? Sao nó lại có đủ màu và hoa văn vằn vện xấu xí thế nhỉ?” Rồi theo thói quen cậu lăn qua lăn lại để tìm điện thoại thì…

 

 

Bịch! – Một con thỏ mặc pajama sói lăn cù nèo dưới đất. Bàn tọa xinh xắn được chủ nhân hết mực cưng chiều nay lại nằm bẹp dưới đất như miếng ốp lết nhão.

 

 

– Aishh!! Chết tiệt! Cái quái quỷ gì vậy? – Cậu bực tức chửi rủa, vì giường phòng cậu rất rộng, nên Sungmin có thói quen lăn qua lăn lại khi ngủ, nên nằm giường này cũng tưởng giường mình nên mặc sức lăn, ai dè, lại lăn xuống đất, vì chiều ngang của giường quá hẹp. – Đây là đâu? – Bình tĩnh lại rồi, nhìn xung quanh mới ta hỏa, phun ra một câu phổ thông nhất. Cậu đang ở trong một căn phòng (tất nhiên!) kiểu Tàu, trang trí và dụng cụ sinh hoạt cũng y chang như phim cổ trang Trung Quốc. Sungmin chợt có suy nghĩ là mình xuyên không về thời cổ đại rồi sao? Nhưng một âm thanh quen thuộc cất lên khiến cậu vứt thùng rác suy nghĩ vừa rồi. Là tên CEO ngu ngốc của cậu.

 

 

– Sao lại nằm lăn dưới đất mà ôm đầu chửi rủa thế kia? – Kyuhyun đặt khay thức ăn lên bàn, từ tốn hỏi.

 

 

– Đây là đâu? – Hoàn toàn phớt lờ.

 

 

– Ăn sáng đi! – Hắn cũng phớt lờ câu hỏi của cậu.

 

 

Sungmin làm lơ luôn, cậu ngang nhiên cởi bộ pajama ra và mặc lại bộ đồ công sở hôm qua vào trước mặt Kyuhyun. Không một chút thắc mắc về việc tại sao quần áo mình lại thay đổi và đây là đâu nữa. “Tên khốn! Dám mang ta về cái ổ của ngươi, ta hận không đem ngươi băm vằm trăm mảnh, dám cởi y phục của ta. Gzừ tên khốn! Cứ chờ đấy! Quân tử báo thù mười năm chưa muộn!!!”

 

 

– Cảm ơn đã đưa tôi về! – Cậu nói trong khi đang lúi húi mặc quần áo. Đây là câu nói lịch sự đầu tiên với hắn.

 

 

– Có gì đâu, chỉ là thêm một con heo vào nhà cũng không tệ! – Hắn cười đắc ý. – Cơ mà chuyện hôm qua là như thế nào vậy? Vì cậu mà hôm qua tôi chi không ít để trấn an bảo kê đó, hu hu, giám đốc hèn mọn như tôi mà phải chi tiền không đúng chỗ, thực là xót lắm nga~

 

 

– Hừ, chỉ là vài đồng bạc lẻ – Sungmin khịt mũi – Tôi sẽ trả cho anh sau! Mà chuyện hôm qua anh cũng đừng có tò mò nữa, tôi đang rất không thoải mái và tôi muốn về nhà ngay lập tức. Xe của tôi hẳn nhiên là không có ở nhà anh rồi, làm ơn đưa tôi đến bar lấy xe.

 

 

Lee Sungmin ơi là Lee Sungmin! Cậu bớt lạnh lùng một chút! Bớt kiêu ngạo một chút! Bớt thông mình một chút thì cũng đâu mất mát gì, sao cứ thích làm tôi đau lòng vậy? Ây da đừng hiểu lầm nha, giám đốc Cho này không có bị biến thái đâu, chẳng qua là vì muốn thân thiện hơn với nhân viên thôi đó. Có thật cậu là sinh viên mới ra trường không mà đủ tiền trả tôi? Lại còn đang là nhân viên mới, tiền thưởng không có, tiền lương thì ít, bộ cậu tưởng số tiền đó ít lắm hả? Dù đối với tôi nó chỉ như con ruồi, nhưng với cậu thì hơi vấn đề đấy!

 

 

– Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó! – Cậu liếc anh qua kính hậu. – Tôi không nghèo đến mức đó đâu.

 

 

Thế à? Cậu suy nghĩ nông cạn quá đấy! Làm người hầu một tháng cho tôi thì còn may là tôi cho khất!

 

 

– Đừng tưởng những gì anh nghĩ trong đầu tôi không biết! Người hầu ư? Hạ thấp Lee Sungmin này quá đấy!

 

 

– Im lặng cho tôi lái xe. – Những gì anh nghĩ đều bị cậu ta đọc ra hết, chẳng biết cái con heo lai thỏ đó có bà con gì với tên Ma cà rồng Edward không nữa. Đã nói là cậu bớt tinh ý đi giùm cái mà.

 

 

 

 

-Sen! – Sungmin bế con mèo lên, cậu chỉ biết lo cho bản thân mình, đi chơi cả đêm mà quên mất con Sen chưa được ăn gì ở nhà. Thương quá, nó nhìn cậu bằng ánh mắt hồ hởi, đuôi nó quấn quanh tay cậu đầu âu yếm, dù cậu đã bỏ đói nó cả đêm. Sungmin vuốt lông nó và hôn lên trán nó, cậu bế nó vào trong và lấy một khay sữa cho nó uống. Nó rất đáng yêu, rất nhu mì, một con mèo lông vằn vàng trắng nhìn rất bình thường, nhưng lại là người bạn yêu quý của cậu trong khoảng thời gian khủng khiếp vừa qua. Đôi lúc cuộc sống rất cô đơn, nếu nuôi một con vật trong nhà, khi ta về, nó chạy ra mừng ta, còn quấn đuôi lấy chân ta âu yếm, một người cô đơn cũng cảm thấy ấm lòng biết bao nhiêu! Cậu nuôi Sen cũng là vì lẽ đó.

 

 

Một con mèo dịu dàng! Nhưng cũng đầy móng vuốt!

 

 

Nó cũng như cậu! Đẹp dịu dàng! Nhưng đầy gai nhọn!

 

 

end chap 3

Ami Wakeshima

Thursday, April 26, 2012/ 7:10 pm

[lời bài hát] I am the best – 2NE1

 

Phiên âm này là do tôi – AmiWakeshima bỏ thì giờ và công sức học tiếng Hàn ra phiên, vui lòng không mang ra khỏi đây. Nếu tôi phát hiện ra bạn mang bản phiên của tôi đi mà k xin phép hay Credit đầy đủ, thì bạn sẽ biết tay tôi.

Bạn biết đấy, phiên như thế này thật k dễ, tôi còn phải nghe kĩ bài hát để phát hiện ra âm nào là âm câm để bỏ đi cho các bạn dễ hát nữa kìa, vì vậy làm ơn hãy nghĩ đến công sức của người phiên mà có lương tâm một chút

Bản phiên âm này thuộc quyền sở hữu của AmiWakeshima

I am the best –  2NE1

Phiên âm Tiếng Việt by  AmiW

 

 

내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
제 제 제일 잘 나가

Chên chên chên cha na ka
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Oh my god

누가 봐도 내가 좀 죽여주잖아

Nu ka boa tô nê ka chôm chu ko chu chan ha

alright

둘째가라면 이 몸이 서럽잖아

Tun che ka ra mơn i mô mi so rop chan ha

alright

넌 뒤를 따라오지만

Non tuy rưn ta ra ô chi man

난 앞만 보고 질주해

Nan ap man bô kô chin chu he

네가 앉은 테이블 위를 뛰어다녀

Nê ka an chưn thêi bưn wuy rưn tuy o ta nơ

I don’t care

건드리면 감당 못해

Kon tư ri mơn kam tang môs he

I’m hot hot hot hot fire

뒤집어지기 전에

Tuy chi po chi ki cho nê

제발 누가 날 좀 말려

Chê ban nu ka nan chôm man lơ

옷장을 열어 가장

Ôs chang ưn yo ro ka chang

상큼한 옷을 걸치고

Sang khưm han ô sưn kon chi kô

거울에 비친 내 얼굴을

Ko u rê bi chin ne on ku rưn

꼼꼼히 살피고

Kôm kôm hi san phi kô
지금은 여덟 시

Chi kư mưn yo ton si

약속시간은 여덟 시 반

Yak sôk si ka nưn yo ton si ban

도도한 걸음으로 나선 이 밤

Tô to han ko rưn mư rô na so ni bam

내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
제 제 제일 잘 나가

Chên chên chên cha na ka
내가 봐도 내가 좀 끝내주잖아

Nê ka boa tô nê ka chôm kưt ne chu chan ha

alright

네가 나라도 이 몸이 부럽잖아

Nê ka na ra tô I mô mi bu rop chan ha

alright

남자들은 날 돌아보고

Nam cha tư rưn nan tô ra bô kô

여자들은 따라해

Yo cha tư rưn ta ra he

내가 앉은 이 자리를

Nê ka an chưn i cha ri rưn
매일 넘봐 피곤해

Me in nom boa phi kôn he
선수인척 폼만 잡는

Son su in chok phôm man chap nưn

어리버리한 Playa

O ri bo ri han Playa

넌 바람 빠진 타이어처럼

Non ba ram ba chin thai o cho rom

보기 좋게 차여

Bô ki chô kê cha yo

어떤 비교도 난 거부해

O ton bi kô tô nan ko bu he

이건 겸손한 얘기

I kon kom sôn ha ye ki

가치를 논하자면 난

Ka chi rưn nôn ha cha mơn nan

Billion dollar baby

뭘 쫌 아는 사람들은

Mươn chô ma nưn sa ram tư rưn

다 알아서 알아봐

Ta a ra so a ra boa

아무나 잡고 물어봐

A mu na chap kô mu ro boa

누가 제일 잘 나가

Nu ka chên chan na ka

내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
내가 제일 잘 나가

Nê ka chên cha na ka
제 제 제일 잘 나가

Chên chên chên cha na ka
누가 네가 나보다 더 잘 나가

Nu ka nê ka na bô ta o cha na ka

No no no no Na na na na

누가 네가 나보다 더 잘 나가

Nu ka nê ka na bô ta o cha na ka

No no no no Na na na na

누가 네가 나보다 더 잘 나가

Nu ka nê ka na bô ta o cha na ka

No no no no Na na na na

누가 네가 나보다 더 잘 나가

Nu ka nê ka na bô ta o cha na ka

No no no no Na na na na
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Bam Ratatata Tatatatata
Oh my god

 

Previous Older Entries

Lịch vạn niên.

Tháng Tư 2012
H B T N S B C
« Th3   Th5 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30