[Phong Linh] Đệ tam chương – Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ tam chương:

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về.

Vương phủ Han gia.

Hàn Canh ngồi lặng bên bờ hồ. Ánh mắt xa xăm nhìn xuống dưới nước, chỉ thấy bóng chàng mập mờ gợn sóng. Trên gương mặt hoàn hảo của chàng hằn sâu nỗi mất mát đau thương…

Hàn Canh vốn không phải là một hoàng thân quốc thích, chàng chỉ là một thường dân. Ngày xưa khi còn nhỏ, gia tộc chàng rất nghèo, ai nấy đều sống dựa vào nhau, Hàn Canh tuy không được đi học, nhưng những buổi học chàng đều đứng ở ngoài nghe giảng, nhờ tài trí thông minh và sở hữu ngoại hình hoàn mĩ, chàng nhanh chóng được biết đến trong vùng và được rất nhiều cô gái thương nhớ. Năm mười tám tuổi, Hàn Canh quyết định lên kinh ứng thí, nhờ văn hay võ giỏi, chàng nhanh chóng được trọng dụng. Năm Cường Nhân thứ hai mươi tám, Hàn Canh lĩnh chỉ dẫn năm mươi vạn quân dẹp loạn biên cương đến hơn hai năm, toàn thắng trở về; còn dẹp luôn cả mộng phản loạn của Quyền Du Lợi và Lý Thuận Khuê, khiến hai ả ta vong quốc bỏ mạng; phá nhiều oan án, yêu nước thương dân. Năm Cường Nhân thứ ba mươi, nhờ trí thông minh của mình, Hàn Canh một lần nữa giúp triều đình giải câu đố khó của sứ giả Nữ Nhi quốc – Kim Thái Nghiên, còn làm ả một phen mất mặt. Nhờ tài trí thông minh và tính trung thành trung quốc, Cường Nhân hoàng đế nhận Hàn Canh là Bát Vương gia – tức em họ thứ tám của ông. Cả gia tộc cũng nhờ Hàn Canh mà thơm lây.

Hàn Canh thực là một mĩ nam tử oai phong lẫm liệt. Đôi mắt sáng đầy uy quyền, mày rậm, cơ thể cường tráng, võ công cao cường, cử chỉ vừa tao nhã vừa mạnh mẽ, đậm chất vương giả, với cương vị Vương gia càng tăng thêm quyền uy cho chàng.

Tayphải nắm giữ cương vị Vương gia, tay trái nắm giữ tám trăm vạn binh quân. Hàn Canh bây giờ đã là một trong năm nhân vật trọng yếu của triều đình: một là Đương kim thánh thượng Cường Nhân, hai là Mẫu nghi thiên hạ Lợi Đặc, ba là Hàn Vương gia, bốn là tể tướng Thân Đồng Hy, năm là đại công chúa Thôi Tú Anh.

Địa vị của chàng cao như thế, chỉ là dưới hai người trên vạn người. Nhưng chàng cô đơn vô cùng. Cho đến khi gặp được Hy Triệt, nam nhân có tướng mạo hớp hồn vạn người, chàng mới biết rằng mình đã tìm được ý trung nhân, dù cho đó có là nam nhân đi chăng nữa. Nhưng trời quả không chiều lòng người. Hàn Canh dù có thông minh tuyệt đỉnh đến đâu, trong tình yêu vẫn chỉ là một gã khờ.

Tốn biết bao công sức tỏ rõ tấm chân tình của với y, chỉ để nhận được một nét cười. Nhưng đến khi có được trái tim y, lại đi nhốt nó trong lồng không chăm sóc. Hàn Canh không thuộc loại nam tử thương hoa tiếc ngọc, chỉ là chàng không biết trân trọng những gì mình đang có, để rồi khi mất đi lại nuối tiếc khôn nguôi.

Chàng ngồi đó đã mấy canh giờ, khuôn mặt cứ đờ đẫn ra. Nhìn xuống mặt nước không thấy bóng mình mà chỉ thấy bóng y. Gương mặt đó, đôi môi đó, không ngày nào là chàng không thương nhớ. Chàng đã tự đánh mất người mình yêu, bây giờ chàng mới thấy mình lạc lõng làm sao. Bỗng nhớ lại cũng một ngày đông như thế này, chàng và Hy Triệt…

Mùa đông năm Cường Nhân thứ ba mươi hai. Mùa đông lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ kinh thành, nhưng không khí náo nhiệt vẫn không ngớt. Vì hôm nay là sinh thần của hoàng thượng.

 

Cách xa hoàng cung náo nhiệt là phủ Hàn Vương gia. Bây giờ đang rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cười văng vẳng trong trẻo của Hy Triệt trong vườn, y đang chơi cùng con mèo mà Hàn Canh tặng. Nó tên là Tiểu Hy Phạm, là con mèo nhỏ đáng yêu nhất trần đời. Hàn Canh cười nụ nhìn cậu trẻ con như vậy, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, món quà bé nhỏ nhưng chứa đầy tình yêu của chàng cho y.

 

– Hàn Canh! – Tiếng gọi trong trẻo của Hy Triệt vang lên, cắt đứt suy nghĩ của y. – Ngươi làm gì mà ngẩn ra vậy?

 

– À không có gì. Chỉ là thấy ngươi đẹp quá nên ta bất giác suy nghĩ bậy!

 

– Ngươi! – Hy Triệt đỏ bừng mặt, ah~ phản ứng này thật là đáng yêu quá đi, không ngại ngần chàng vèo một cái vào má y, hơi mạnh nên y la oai oái, rồi y bỏ chạy đi, nhưng tướng chạy hơi lạ. “Cái tên khốn kiếp này!!! Ngày hôm qua… hắn mới… mới… thế mà hôm nay dám nghĩ bậy rồi!!! Tên dâm tặc!!!”

 

Hàn Canh phì cười, rồi nhanh chóng đuổi theo ôm eo y lại, thổi nhẹ vào tai y những lời yêu thương. Cả khu vườn hoa tuyết trắng xóa, chỉ có hai bóng người ôm ấp thủ thỉ cho nhau những lời yêu thương nồng ấm, khiến mùa đông ấm áp hơn bao lần. Con mèo Tiểu Hy Phạm kêu meo meo làm nũng vài tiếng, rồi cũng lờ đi mà đi tìm Tiểu Sen chơi cùng (Tiểu Sen cũng là một con mèo)

 

Ngày ấy rất đẹp. Nhưng ngày ấy cũng chỉ là ngày hôm qua. Tương lai còn bao nhiêu điều mong chờ.

Hàn Canh ngày ngày đều ra bờ hồ bên cạnh vườn nhà, chỉ giản đơn một việc ngồi và suy ngẫm. Khiến cho gia nhân trong nhà ai nấy đều lo lắng, vì chỉ vài tháng nữa, hôn lễ của chàng và đại công chúa Thôi Tú Anh sẽ diễn ra.

hoàn đệ tam chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày hai mươi bảy, tháng tư, 9:46 tối ấm

[Phong Linh] Đệ nhị chương – Cùng đi hà cớ chẳng cùng về.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ nhị chương:

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về.

– Ca! – Giọng Thịnh Mẫn hét lên đầy phấn khích, chỉ thấy một cục bông tròn tròn màu hồng phấn “lăn” đến rồi đè Hy Triệt nằm vật ra sàn. Lớn tiếng trách móc. – Ca! Sao ca đi lâu quá vậy? Làm đệ đệ lo và buồn vì không có bánh tô phù dung ăn đó!

Câu nói ngốc nghếch của cậu làm cả sảnh cười rộ lên.

Đêm nay trang chủ mở đại tiệc, mừng đại thiếu chủ trở về. Còn mời nhiều bang phái khác đến cùng chung vui, hôm nay Hỏa Nguyệt sơn trang náo nhiệt ồn ào, khác với không khí u buồn lúc trước. Như có một cơn gió mạnh thật mạnh thổi qua cốc làm tất cả mọi người đều thay đổi.

Thư phòng trang chủ.

– Cha! Con xin lỗi! – Y quỳ phục bên cạnh Kim trang chủ.

– Triệt nhi. Con đứng lên đi. – Ông hiền từ nhìn cậu, vẻ mặt dữ tợn vì vết sẹo hoàn toàn mất đi, giờ chỉ còn người cha hiền lành cười ấm ấp nhìn con mình. Ông ôm lấy Hy Triệt, dù cho y có lớn bao nhiêu đi nữa, y vẫn mãi là đứa con bé bỏng mà ông thương yêu. – Ta sẽ không hỏi con đã bỏ đi đâu, nhưng ta biết rằng con rất buồn. Nếu từ nay muốn đi đâu, hãy viết thư để lại cho ta một tiếng, ta sẽ vơi bớt lo lắng.

– Triệt nhi bất hiếu! Không hiếu kính cha, thương yêu em nhỏ! Tự rời bỏ vị trí đai thiếu chủ mà ra đi. Xin cha hãy trách phạt. – Cậu vẫn không đứng lên mà nhất mực kiên quyết quỳ dưới sàn, cầu xin trách phạt.

– Dù ta có trách phạt hay không, thì con cũng đã hối lỗi rồi. – Ông vừa nói vừa đỡ y dậy. – Có trách có mắng, cũng chỉ là vô bổ, thà ta nói lời dễ nghe, còn tốt hơn là đánh mắng. Ta không phải không muốn đánh con. Chỉ là ta không muốn chuốc thêm muộn sầu. Nếu đánh con, chẳng phải là ta tự đâm một đao vào tim mình hay sao?

– Cha! – Y xúc động ôm chầm lấy cha mình, ông vỗ vỗ vào lưng cậu âu yếm. Rồi nói – Thôi mau ra ngoài, để mọi người chờ lâu không tốt.

Mùa đông trên đỉnh Hỏa Nguyệt Lam rất đẹp. Một sơn trang tĩnh lặng nằm đơn độc trên núi cao, bao quanh là tuyết phủ kín, nhưng điểm rất nhiều cành  hoa đào xinh đẹp. Xung quanh Hỏa Nguyệt Lam còn bị bao phủ giữa bốn ngọn núi cao khác, tất cả đều phủ kín màu trắng tinh khiết của tuyết và màu hồng e thẹn của hoa đào.

Giang hồ truyền Hỏa Nguyệt sơn trang là cấm địa quả không sai. Bởi bao phủ xung quanh là bốn ngọn núi cao khác, phía bắc là ngọn Thiên Lam Sơn, phía tây là đỉnh Cao Lam Sơn, phía đông là ngọn Kiều Mi Sơn, phía nam là đỉnh Tây Hoa Nương. Hỏa Nguyệt Lam là ngọn núi thấp nhất trong bốn ngọn núi, nhưng cũng cao không kém gì, phía dưới chân núi trải dài đều không có đường ra, chỉ có những người có thuật khinh công cao cường mới có khả năng vượt qua hàng rào vững chắc này để vào cốc.

Bây giờ đang là giữa mùa đông, không khí trong sơn trang tĩnh lặng uy nghiêm. Chỉ văng vẳng tiếng sáo trúc thánh thót xa xăm. Hoa đào trong thời kì này là nở rộ đẹp nhất, những cánh hoa cố gắng đua mình khoe sắc dưới ánh nắng vàng chanh. Thịnh Mẫn cười khanh khách chơi đùa cùng các sư huynh của mình dưới mưa hoa đào. Hy Triệt ngồi trên nóc sơn trang, ngưng thổi sáo, chỉ nhìn cậu mà mỉm cười. Bất giác trong lòng lại dấy lên cảm giác nhói đau, vết thương lại rỉ máu không chịu lành. Y lãnh cảm mấp máy môi:

– Khứ niên kim nhật thử môn trung,
Mãn diện đào hoa tương ánh hồng,
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.*

(*tạm dịch:

Năm trước chỗ này có một người đứng ở đây,
Khuôn mặt và hoa đào hòa chung một màu hồng,
Người mà tôi không biết tên ấy bây giờ đâu mất rồi,
Hoa đào năm ngoái vẫn còn đó đang cười với gió đông.

Bài thơ nổt tiếng này diển tả về mối tình tuyệt đẹp của Thôi Hội vói một cô gái không biết tên chỉ thấy nhau một lần dưới gốc cây đào đang nở mùa đông…rồi yêu nhau tới chết.)

 

“Hẳn ngươi đang hạnh phúc lắm. Ta cũng chỉ cầu như vậy.”

– Bài thơ hay lắm! – Một giọng nói ý ca ngợi vang lên sau lưng cậu.

– Tử Nguyên sư hyunh! – Y quay lại, trước mặt y là một trang anh tuấn kiệt hào phóng phong lưu, gương mặt hoàn mĩ vô khuyết, phải nói là vô cùng anh tuấn. Đây chính là Thôi Tử Nguyên – Đại đồ đệ tâm đắc nhất của Hỏa Nguyệt sơn trang.

– Đệ ngẫm nghĩ cái gì mà ta đứng ở đây đã lâu đệ cũng không biết? – Hắn cười nhẹ, rồi ngồi xuống bên y. – Rời xa thâm cốc quá lâu, võ công của đệ bị mọt ăn hết rồi sao?

– Sư huynh đùa sao? Bây giờ mà đấu có khi đệ thắng huynh đấy! – Hy Triệt huých nhẹ vào eo hắn. – Chỉ là xao xuyến trước vẻ đẹp hùng vĩ của núi non, rồi chợt nhớ đến áng thơ ngày xưa huynh từng ngâm thôi.

– Ngay cả bài thơ ta ngâm từ lâu đệ cũng nhớ sao? – Trong mắt Tử Nguyên ánh lên tia vui mừng xen lẫn hạnh phúc khó tả.

– Phải, nó rất hay. – Hy Triệt đánh mắt nhìn xa xăm, rồi chợt nhìn thấy một cảnh đào rất đẹp trên ngọn Cao Lam Sơn. – Sư huynh à, đệ muốn thăm mẹ.

Hy Triệt và Tử Nguyên một ngồi một đứng cạnh ngôi mộ được xây đắp rất đơn giản nhưng rất tao nhã trên ngọn Tây Hoa Nương. Y kính cẩn đặt cành hoa đào rất xinh xắn lên mộ, rồi lẩm nhẩm:

– Mẫu thân. Triệt nhi rất nhớ người, ba năm nay Triệt nhi đi, trong lòng không hề nguôi thương nhớ mẫu thân. Nay mới lại đến thăm người, Triệt nhi xin dâng nhành hoa đào đẹp nhất thâm cốc cho người. Người rất thích hoa đào mà… – Chưa nói dứt câu, nược mắt đã rơi đầy trên má.

– Đệ đệ. – Tử Nguyên đau lòng ôm lấy Hy Triệt, cả đời này hắn thề vì y, nếu y buồn, lòng hắn còn buồn hơn. – Đừng khóc nữa, để người khác nhìn thấy sẽ không hay.

Nhưng Hy Triệt không những không ngưng khóc, mà còn khóc lớn hơn, tình yêu thương mẹ xen lẫn tình yêu đôi lứa, thay phiên nhau đè nặng lòng y, khiến y không thể không rơi lệ. Hắn đau lòng ôm y, trong lòng cũng có ngàn vạn mũi lao đâm chém. Rốt cuộc ba năm qua, Hy Triệt rời khỏi sơn trang là vì việc gì? Câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong trí óc hắn.

Tử Nguyên dìu y vào nhà trúc nghỉ mát gần đó. Khắp bốn ngọn núi bao quanh Hỏa Nguyệt sơn trang được xây dựng rất nhiều nhà trúc, bên trong có đầy tiện nghi để dành cho các đồ đệ của thâm cốc đi xa về vào nghỉ ngơi.

Tiếng chuông gió ống tre kêu lách cách rất vui tai trên cửa vào nhà, càng làm cho không gian trở nên ấm cúng. Tử Nguyên lấy một muỗng trà hoa cúc bỏ vào ấm, rồi đổ nước sôi vào, ngay lập tức cả không gian thoang thoảng mùi hương hoa cúc thơm lừng, cả mùi bánh quế hoa hoa trộn vào nhau. Hy Triệt uống một cốc trà, rồi nhìn ra cửa sổ ngắm hoa.

– Đệ đệ, ngươi nói xem. Rốt cuộc là có chuyện gì? – Tử Nguyên chán nản khi thấy y cứ im lặng mà nhìn ra cửa số, không chịu nổi phải mở lời.

– Không có chuyện gì đâu sư hyunh!

– Không có chuyện gì! Không có chuyện gì! Đối với ai đệ cũng nói như thế, chẳng lẽ thanh mai trúc mã là ta cũng không thể chia sẻ với đệ điều đệ buồn lo hay sao?

– Huynh… – Hy Triệt ngạc nhiên khi thấy Tử Nguyên đột nhiên nổi đóa lên. Không kịp nói nên lời.

– Từ bao giờ, mà ta với đệ cách xa nhau như vậy hả? Triệt đệ? – Tử Nguyên đau lòng nhìn Hy Triệt, ánh mắt đẫm bi ai.

Y không nói gì.

Không phải y không biết rằng Tử Nguyên yêu y từ lâu. Chỉ là y không muốn thừa nhận tình cảm đó. Y chỉ yêu thương hắn như ca ca của mình thôi. Y không muốn làm hắn tổn thương, nên chỉ tỏ ra vô tình không biết.

Tử Nguyên thấy thái độ của y như vậy, lòng lại thêm muộn phiền giận dữ. Phất tay áo bỏ đi không nói lời nào. Y nhìn theo bóng dáng anh tuấn của hắn mà lòng đau nhói.

“Ta xin lỗi. Sư huynh. Nhưng ngươi chỉ là sư huynh của ta. Thâm tình của ngươi kiếp sau ta xin báo đáp.”

Tiếng sáo réo rắt cao vút lên như tiễn biệt.

 

Khứ niên kim nhật thử môn trung
Mãn diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong

hoàn đệ nhị chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày hai mươi bảy, tháng tư, 9:22 tối ấm

[Phong Linh] Đệ nhất chương – Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ nhất chương:

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa.

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Ngọn gió đầu đông thoang thoảng bay qua, mang theo chút hơi ẩm của ngày mùa đông lạnh giá. Vườn hoa thường ngày tươi sắc giờ chỉ còn đọng lại những nhành cây lác đác lá vàng. Gió mang hương bánh tô phù dung thơm ngát, mang theo cả tiếng sáo bi ai làm rung động lòng người.

Khúc sáo Tình thâm vang lên tha thiết, du dương, lúc trầm lúc bổng, hòa vào khung cảnh đầu đông lạnh giá, khiến lòng người đang vui cũng phải ủ rũ đau buồn. Đột nhiên, tiếng sáo vang lên réo rắt, không ôn hòa nhu mì như trước mà hùng hổ mạnh mẽ, đột ngột như thể, khiến người ta hốt hoảng. Chắc chắn người thổi đang có tâm tư phiền muộn, mới trút nỗi lòng mình vào tiếng sáo ấy.

Vườn hoa vắng lặng không một bóng người, âm thanh vang lên thống khổ đau đớn, chỉ có ngọn gió u sầu làm bạn, và một bầu rượu mĩ nhân thượng hạng, còn nào hơn? Đột nhiên tiếng sáo ngưng bặt, khu vườn lại im ắng như trước, dường như nghe được cả tiếng kim rơi.

– Sao không thổi nữa? – Hàn Canh bước đến bên cạnh Hy Triệt, âu yếm hỏi.

– Cảm giác có người nghe lén. Không có tâm trạng nữa. – Hy Triệt lạnh nhạt trả lời. Bầu không khí trầm lại.

– Triệt! Ngươi đừng như thế này nữa.

– Ta như thế này là như thế nào? – Hy Triệt cười lạnh. – Chỉ có ngươi là rõ nhất, Hàn Canh! Ta không cần biết, ta cũng không muốn nghe!

– Ngươi bình tĩnh đi. – Hàn Canh dằn cậu xuống. – Mọi chuyện không do ngươi nghĩ, là do hoàng thượng quyết, ta chỉ là một vương gia, có quyền gì mà kháng chỉ? Ta không thể nghĩ cho hạnh phúc riêng mình, còn hàng trăm gia nhân trong phủ nữa, nếu ta dám kháng chỉ, họ sẽ chết. – Chàng đau đớn nhìn cậu. – Ngươi có thể lựa chọn, ở lại bên ta, hoặc trở về cốc, ta không muốn gượng ép ngươi.

– Ta sẽ trở về. Ngươi không cần phải diễn kịch nữa. – Cậu nói rồi bỏ đi. Hy Triệt nào biết, phía sau lưng, Hàn Canh lặng lẽ rơi lệ, nếu cậu quay lại nhìn chàng lần cuối, thì liệu cậu có đủ sức bỏ đi hay không?

Ngươi có biết rằng. Để yêu ngươi, ta đã mất biết bao nhiêu thứ không? Gia tộc ta, danh dự của ta. Ta đường đường là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, lại chịu nằm dưới một tên nam nhân khác, ta nào có sung sướng gì, nhưng nghĩ đến việc ta sẽ có ngươi, hạnh phúc bên ngươi, dù cho có đau đớn thế nào ta cũng chịu. Thế nhưng, những gì ngươi mang lại cho ta, không có hạnh phúc, chỉ là những đêm gối chăn ta lo sợ, liệu có xứng đáng với những gì ta bỏ ra? Thân là cốc chủ tương lai, lại bỏ đi làm nam sủng, ta cũng hổ thẹn với đời lắm, nhưng ta cũng là vì ngươi.

Hàn Canh, ngươi có thể chối hôn hoàng thượng ban cơ mà? Với quyền lực giang hồ của ta, ngươi lo gì không có chốn dung thân? Nhưng ngươi không làm được. Ta biết ngươi cũng có chút tình cảm với ta, nhưng không phải là yêu. Thế nên, dù ta có đau đớn thế nào, ngươi làm sao hiểu được. Ta biết là ta không thể lo cho ngươi, vì ta là một nam nhân. Thế nên, dù ta có cố gắng thế nào, ngươi cũng không cảm nhận được.

Ta trở về đây. Ngươi sẽ không thấy mặt ta nữa đâu. Ta có đôi cánh, ta muốn tung bay, nơi phủ vương gia, dù ta có làm cách nào, ngươi cũng không muốn, thì thôi. Ta sẽ đi tìm con đường của ta.

Vĩnh biệt ngươi.

 

“Nếu không có một trái tim kiên cường, bất luận là hiện thực hay mộng ảo, đều không thể có niềm vui mãi mãi, nếu có trái tim kiên cường, hoàn toàn có thể sống tốt trong thế giới hiện thực, hà tất sống trong ảo mộng…”

Ta từng hỏi ngươi, ngươi muốn vương vị, quyền lực hay là ta? Ngươi đã không ngần ngại trả lời rằng là ta. Thế nhưng mười năm sau ngươi lại không làm như ngươi nói, ta biết công chúa xinh đẹp hơn ta, lại yêu kiều thùy mị hơn ta, và nàng ta là nữ nhân yêu quý của hoàng thượng. Nhưng những gì nàng ta có, chẳng lẽ ta lại không có sao? Bất quá là ta không thể sinh cho ngươi một đứa con thôi.

Hàn Canh! Ngươi là một tên nam nhân nhu nhược. Vì ngươi, ta đã nguyện một lòng phò trợ, nhưng ngươi lại không vì ta. Có cho mà không có nhận, ta cũng rất đau lòng. Không phải là ta ích kỉ, chỉ là ta không rộng lượng mà thôi.

Hỏa Nguyệt sơn trang danh tiếng lừng lẫy giang hồ, nằm sừng sững trên đỉnh núi Hỏa Nguyệt Lam vô cùng oai vệ. Là một trong hai thâm cốc mạnh nhất, giữ việc cân bằng quyền lực trong giang hồ. Đứng đầu là Kim Thần Phong, người nam nhân đứng tuổi, đầu tóc hoa râm, cơ thể cao lớn cường trán, trên gương mặt có một vết sẹo lớn dài từ trán đến cằm, trông rất dữ tợn nhưng oai vệ, xứng đáng là người đứng đầu sơn trang.

Ông có hai người con trai mà ông vô cùng yêu thương,mặc dù bề ngoài chúng không hề giống ông. Đó là Kim Hy Triệt và Kim Thịnh Mẫn. Kim Hy Triệt là con trai cả, gương mặt đẹp lạnh lùng như hoa mẫu đơn, thoạt nhìn tưởng lầm nữ nhân, âm vực thanh thoát, sành âm luật, nhất là sáo trúc, cử chỉ vừa thanh tao vừa mạnh mẽ, tính cách lạnh lùng, đơn độc, tuy rất đẹp nhưng mang khí chất một trang nam tử anh tuấn tiêu sái, nên chỉ cần tinh ý là không thể nhìn lầm; nhưng con người bên trong là một con người khác, trái ngược hoàn toàn: một trái tim rất mỏng manh, dễ vỡ, chưa bao giờ cả tin, rất sợ bóng tối, y chỉ có cha và em trai là hai người cậu tin tưởng. Còn con thứ của ông là một chàng trai có bề ngoài rất khả ái, khuôn mặt ngô ngố rất đáng yêu, tính cách bên ngoài hoàn toàn trái ngược với người anh: hòa hợp, vui vẻ, mang lại sự ồn ào náo nhiệt, khả ái đáng yêu, cậu như một cơn mưa hoa anh đào với hương thơm thoang thoảng làm người ta say đắm; nhưng thực ra bên trong là một con người hoàn toàn khác: lặng lẽ, thích yên tĩnh, đơn độc, mạnh mẽ, cương quyết và rất tàn nhẫn. Có thể nói cả hai sống rất giả tạo, chưa bao giờ cho người ngoài biết con người thật của mình. Cả hai tuy hơn kém nhau tận ba tuổi, nhưng người này chưa bao giờ thiếu người kia, cả hai đều là bức tường che chắn bảo vệ cho nhau. Chỉ đến khi Hy Triệt gặp Hàn Canh, thì quyết định rời xa Hỏa Nguyệt sơn trang.

Theo luật của sơn trang, con trai trưởng của trang chủ hoặc đại đồ đệ mới có quyền thừa kế chức vị trang chủ. Nhưng Hy Triệt vì quá đam mê với tình yêu mù quáng của mình, ngay trong đêm đã bỏ đi cùng với Hàn Canh. Đường đường chính chính bước vào cánh cổng vương giả. Ngày tháng y đi tính đến nay cũng hơn ba năm. Nhưng vì Hàn Canh là người ham công tiếc việc, hắn chỉ yêu thích việc triều chính, hằng ngày vào triều nhấp chính, chỉ có những đêm xuân tình tuy mặn nồng nhưng không đủ để làm cho Hy Triệt thấy rằng hắn yêu y.

Rồi giông tố xảy ra khi hoàng thượng tứ hôn cho Hàn Canh và đại công chúa. Nếu kháng chỉ, sẽ tru di tam tộc. Hắn không yêu công chúa, hắn chỉ yêu mỗi y, nhưng gia tộc của hắn thì hắn biết làm sao đây? Thôi thì hắn sinh ra vốn đã là người của Hàn gia, thì chết đi cũng là người của Hàn gia, hắn phải từ bỏ tình yêu của mình. Hàn Canh từng thuyết phục Hy Triệt ở lại kinh thành, tuy hắn phải đại hôn công chúa, nhưng lòng hắn chỉ có mỗi y, nhưng y cao ngạo, nên không đồng ý, cả hai chỉ còn cách phải rời xa nhau. Hắn cưới công chúa, còn y trở về cốc.

– Đại thiếu chủ đã về! – Tiếng thông bảo kéo dài người nối người từ dưới chân núi Hỏa Nguyệt Lâm đến tận đỉnh, khiến cho mọi người đều xôn xao mong muốn gặp mặt vị đại thiếu chủ bỏ đi không lời từ biệt từ ba năm trước.

Kim Hy Triệt ngạo nghễ vận công đáp xuống cổng chính của thâm cốc, quang cảnh nơi này chưa hề thay đổi từ khi y đi, chỉ khác chút là đông người chào đón y hơn thôi. Hy Triệt ngẩng cao đầu, ánh mắt vương chút gợn sóng nhìn thẳng vào đại sảnh, nơi cha y đang ngồi, dường như lòng y đang dao động, là cảm giác gặp lại người thân hay là cảm giác hối lỗi vô cùng? Tóc cha đã thêm bạc, ông vẫn hiên ngang ngồi trên chiếc ghế bọc da hổ nghiêm nghị nhìn đứa con trai ông yêu thương bỏ đi ba năm trời đằng đẵng, nay lại đột ngột quay về. Ngày đó ông rất nổi giận, ra lệnh lùng sục khắp nơi tìm y nhưng không tin tức, bây giờ chắc chắn ông phải tức giận lắm và sẽ đánh y một chưởng để dạy dỗ lại đứa trẻ không nghe lời này. Nhưng ông lại thở phảo nhẹ nhõm và nói một câu:

– Về là tốt rồi!

hoàn đệ nhất chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày hai mươi bảy, tháng tư, 6:05 chiều muộn

Lịch vạn niên.

Tháng Tư 2012
H B T N S B C
« Th3   Th5 »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30