[lời bài hát] Venus – Shinhwa

Phiên âm này là do tôi – AmiWakeshima bỏ thì giờ và công sức học tiếng Hàn ra phiên, vui lòng không mang ra khỏi đây. Nếu tôi phát hiện ra bạn mang bản phiên của tôi đi mà k xin phép hay Credit đầy đủ, thì bạn sẽ biết tay tôi.
Bạn biết đấy, phiên như thế này thật k dễ, tôi còn phải nghe kĩ bài hát để phát hiện ra âm nào là âm câm để bỏ đi cho các bạn dễ hát nữa kìa, vì vậy làm ơn hãy nghĩ đến công sức của người phiên mà có lương tâm một chút
Bản phiên âm này thuộc quyền sở hữu của AmiWakeshima

Venus – Shinhwa
Phiên âm Tiếng Việt by AmiW

Tặng fan Shinhwa nha~ hơi trễ vì mấy hum rài mạng lag~ (^_^)
Huyền thoại K-pop ngày nào trở lại rầu!!!

 

 

눈부신 너의 모습 날 멈추게 해
Nun bu sin no ưi mô sưp nan mom chu kê he
머리부터 발끝까지 모두 완벽한 걸
Mo ri bu tho ban cưt ka chi mô tu woan byok han kon
아무 말 없이 스치던 널 첨 본 순간
A mu ma rop so sư chi ton non chom bôn sun kan
you light up ~ light up ~ light up~ light up~
꿈만 같았어 (dreamer~dreamer~)
Cum man ka thas so (dreamer~dreamer~)
실크 빛 너의 드레스 (angel~angel~)
Sin khư bick no ưi tư rê sư (angel~angel~)
숨결이 느껴져 (closer~closer~) 너를 부르고 있어
Sum kyo ri nư kyo chyo (closer~closer~) no rưn bu rư cô is so
Your ma luv uh! uh! uh! uh! uh! uh! venus

얼어붙어 버린 내 몸을 녹여
On ro bu tho bo rin ne mô mưn nô kyo
널 잡고 잡고 싶은걸 (just say your love)
Non chap cô chap cô si phưn kon (just say your love)
널 잡고 잡고 싶은 맘 (just say your love)
Non chap cô chap cô si phưn mam (just say your love)
your ma luv uh! uh! uh! uh! uh! uh! venus
뛰는 가슴은 지금 널 향하고
Tuy nưn ka sư mưn chi cưm non hyang ha cô
널 갖고 갖고 싶은걸 (just say your love)
Non kach cô kach cô si phưn kon (just say your love)
널 갖고 갖고 싶은 맘 (just say your love)
Non kach cô kach cô si phưn mam (just say your love)

환상적인 너의 아름다움
Hoan sang cho kin no ưi a rưm ta um
You’re goddess heaven sent fallin’ down
너무 차원이 달라 비교조차도
No mu cha wươ ni tan la bi cô chô cha tô
저주받을 범죄일지도 몰라
cho chu ba tưn bom chươ in chi tô mô la
자꾸 너와 같은 곳엔 destiny
Cha ki no woa ka thưn cô sên destiny
너의 그림자만 봐도 난 널 느껴
No ưi cư rim cha man boa tô nan non nư kyo
이젠 너를 놓칠까 봐 미칠 것 같아
I chên no rưn nôh chin ka boa mi chin kos ka tha
You light up ~ light up ~ light up ~ light up~
둘만의 시간 (dreamer~dreamer~)
Tun man ưi si kan (dreamer~dreamer~)
그 환상 속에서 (angel~ angel~)
Cư hoan sang sô kê so (angel~ angel~)
멈춰선 my venus (closer~closer~)
Mom chươ son my venus (closer~closer~)
너를 원하고 있어
No rưn wươn ha cô is so

Your ma luv uh! uh! uh! uh! uh! uh! venus ~
얼어붙어 버린 내 몸을 녹여
On ro bu tho bo rin ne mô mưn nô kyo
널 잡고 잡고 싶은걸 (just say your love)
Non chap cô chap cô si phưn kon (just say your love)
널 잡고 잡고 싶은 맘 (just say your love)
Non chap cô chap cô si phưn mam (just say your love)
Your ma luv uh! uh! uh! uh! uh! uh! venus ~
뛰는 가슴은 지금 널 향하고
Tuy nưn ka sư mưn chi cưm non hyang ha cô
널 갖고 갖고 싶은걸 (just say your love)
Non kach cô kach cô si phưn kon (just say your love)
널 갖고 갖고 싶은 맘 (just say your love)
Non kach cô kach cô si phưn mam (just say your love)

신비로운 your eyes 눈부신 this night
Sin bi rô un your eyes nun bu sin this night
아주 먼 곳으로 데려갈게 손 끝에 닿을 때
A chu mon cô sư rô tê ryo kan kê sôn cư thê ta hưn te

E-R-I-C I got to love you no one
else above you 24/7 always thinkin’ of you
날개를 펼쳐 구름위로 더 높이 날아가
Nan ke rưn phyon chyo ku rư muy rô to nô phi na ra ka
higher baby, Let’s fly, touch the sky,
no doubt that You’re one of a kind,
now let’s ride to the moon we can own the night
네 맘을 다 비워버리고. I’ll blow your mind
Nê ma mưn ta bi wươ bo ri cô I’ll blow your mind

Your ma luv uh! uh! uh! uh! uh! uh! venus ~
얼어붙어 버린 내 몸을 녹여
On ro bu tho bo rin ne mô mưn nô kyo
널 잡고 잡고 싶은걸 (just say your love)
Non chap cô chap cô si phưn kon (just say your love)
널 잡고 잡고 싶은 맘 (just say your love)
Non chap cô chap cô si phưn mam (just say your love)
Your ma luv uh! uh! uh! uh! uh! uh! venus ~
뛰는 가슴은 지금 널 향하고
Tuy nưn ka sư mưn chi cưm non hyang ha cô
널 갖고 갖고 싶은걸 (just say your love)
Non kach cô kach cô si phưn kon (just say your love)
널 갖고 갖고 싶은 맘 (just say your love)
Non kach cô kach cô si phưn mam (just say your love)

Unlike other girls your outta this world
천사들도 다 무릎 꿇을걸 꿈속에만 일어나는 법.
Chon sa tưn tô ta mu rưph cun hưn kon cum sô kê ma ni ro na nưn bop
눈앞에 여신이 이뤄주는 것
Nu na phê yo si ni I rươ chu nưn kos
these stars all dance around you all night I’m crazy bout you.
Don’t ever never leave us you’re my love my love venus
Your ma luv uh uh uh uh venus
Your ma luv uh uh uh uh venus

[Có cái gì gọi là yêu thương? – What’s love?] CHAP 7: Who? – Là ai?

Title: Có cái gì gọi là yêu thương? – What’s love?

Author : Ami Wakeshima

Characters : Kyumin

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : K+

Category : Romance,sad

Tình trang: on going

Summary :

Có cái gì gọi là yêu thương?

Khi con tim này đã nguội lạnh?

Cơn mưa lạnh như băng nhẹ rơi xuống.

Cơn mưa đầu mùa sắt như đá đâm vào tim.

Bầu trời cũng phải khóc…

Trái tim cũng phải khóc.

Tan vào cơn mưa này…

Rồi biết mất mãi mãi….

 Nhưng liệu có được không. Khi đến công ty mới làm việc lại gặp một tay giám đốc mặt dày như tấm thớt?

Trái tim lạnh lùng này, rồi cũng có ngày phải tan chảy thôi…

—–

Note: fan của dbsk & snsd đừng đọc nếu các bạn không muốn thấy idol của mình là nhân vật phản diện.

Không bash bất cứ ai cả, có tật giật mình đọc mới thấy là tôi đang bash idol của  các bạn.

Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

CHAP 6:

Who? – Là ai?

Nhân vt:

+ Lee Sungmin.

+ Cho Kyuhyun.

+ Kangin.

+ Leeteuk.

+ Jessica.

+ Yuchun.

+ Seohyun.

Hot cnh:

+Nhà Sungmin

+Nhà hàng If

 

 

 

 

 

 

 

 

“Từng phím piano được nhấn xuống, mang âm thanh sang trọng lan tỏa khắp phòng trống. Mọi vật trong phòng đều được phủ khăn trắng che bụi, ngoại trừ cây piano đen bóng. Bàn tay trắng hồng gõ nhẹ lên từng phím, âm thanh không đều vang lên hòa vào làn bụi mờ. Người đó mỉm cười nhạt nhòa, tiếng piano càng rời rạc, bỗng nhiên một màu đen mờ dần lan tỏa khắp xung, làm người đó hòa vào bóng đêm, trên miệng vẫn còn nở nụ cười quỷ dị.”

 

 

 

– Đọc ba cái chuyện nhảm nhảm đó thì em cũng không có lớn thêm được chút nào đâu. – Sungmin nằm đọc tạp chí doanh nhân nghé nửa con mắt nói.

 

 

 

– Đây là sở thích của em! Hù mấy con nhỏ õng ẹo trong lớp cũng khá thú đó. – Eunhyuk vẫn dán mắt vào cuốn truyện kinh dị. – Khi nãy em thấy bộ com lê trong phòng quần áo, bộ ngày mai hyung đi tiệc hả?

 

 

 

– Ừ, tiệc thành lập công ty đấy mà. – Sungmin sẵn giọng, vốn cậu không muốn đi nhưng nhân viên phòng kinh doanh lại bắt buộc phải có mặt. Nên Sungmin đành bỏ một buổi tối tươi đẹp mà vác mặt đến thôi. – Cũng hơn mười giờ rồi, sao không về nhà ngủ đi? Để hyung còn ngủ.

 

 

 

– Hyung làm như em là con gà ấy! – Eunhyuk phẩy tay. – Làm như ai cũng ngủ sớm như hyung sao?

 

 

 

– Em quên là mình đang ở nhà ai sao? Láo! – Sungmin lấy gối trên sofa đập vào đầu Eunhyuk. Làm cậu chàng mếu mếu chạy về méc má. (con lạy cụ, bao nhiêu tuổi rồi hử?)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Công ty KM sắp diễn ra sự kiện mừng năm năm thành lập, điều này có ý nghĩa rất lớn đối với các nhân viên cố lõi phòng ban quản trị, vì nó biểu thị cho sự lớn mạnh dần dần của KM, qua đó có thể tìm thêm đối tác mới. Còn đối với các nhân viên như Sungmin hay Leeteuk, thì đây là một sự kiện rất tuyệt vời, vì được ăn uống thoải mái, còn có cơ hội phô diễn tài năng. Kangin tuy là trưởng phòng mình cao chức trọng, lương tăng ầm ầm nhưng vẫn len lén chuẩn bị bao nilon để… tý nữa mang đồ ăn về. Thật hết nói nổi! Nói chung đây là bữa tiệc mà ai cũng trông mong.

 

 

 

Việc chuẩn bị cũng đã đâu vào đấy, băng rôn, hoa cỏ, thức ăn,… đều đầy đủ và sang trọng. Các bà các cô thì trang sức đầy mình, quần áo đủ thể loại. Các ông các anh thì veston, đồng hồ rolex đủ cả. Chỉ còn chờ đến ngày mai là”khoe sắc”.

 

 

 

KM tuy thành lập không lâu, nhưng tề tựu không ít nhân tài, vị trí trên thương trường cũng không có thấp, luôn đứng trong top 8 các công ty hùng mạnh của Hàn Quốc. Với ngành kinh doanh đa thể loại, nhưng chủ yếu chú ý đến: thời trang và bất động sản.

 

 

 

 

 

 

Nhà hàng If hôm nay được bao trọn, lễ kỉ niệm năm năm của KM sắp tiến hành, khách khứa khắp nơi đã đến đủ, chỉ còn chờ nhân vật làm tốn giấy mực ca ngợi của không biết bao tờ báo, chính quy có lá cải có: Giám đốc điều hành Cho Kyuhyun!

 

 

 

Sungmin mặc bộ vest màu đen, trên ngực có cài hoa hồng vải trắng, phối với áo sơ mi mỏng xếp li, cổ mang cà vạt màu đen, ánh mắt lạnh lùng nhìn xung quanh, trông cậu rất đẹp, rất bắt mắt, không hề bị hòa lẫn bởi những màu áo khác, vì cậu rất khác biệt. Như một bông hồng đen.

 

 

 

– Anh Sungmin! – Jessica nhìn thấy cậu thì vội vã chạy đến, thì thầm. Cô ta mặc chiếc váy hở lưng, để lộ tấm lưng trần đầy khêu gợi, chiếc váy còn xẻ lên một đường để lộ cặp chân thon, nhưng nét đẹp này có gì đó giả tạo, công thêm điểm cho cô ta bởi mùi nước hoa quá nồng nặc. – Chuyện mấy hôm trước… Thật sự là anh có thể nói với giám đốc là em với anh không có chuyện gì không? Em không muốn giám đốc hiểu lầm! – Sungmin trân trối nhìn cô ta, cậu không ngờ trên đời này lại con gái trơ trẽn đến thế. Chính cô ta là người nhờ cậu giả làm bạn trai để tránh vụ xem mắt, nhưng xem ra đối tượng xem mắt lần này lại là giám đốc Cho nên cô ta không muốn dứt bỏ đây mà.

 

 

 

– Cô… – Cậu nhíu mày nhìn cô ta, thực cái loại phụ nữ như thế này, cậu cũng chẳng muốn màng đến. Cậu không phải đàn bà mà đi chấp nhất những thứ vớ vẩn, thôi thì cứ mặc kệ cô ta. – Muốn thanh minh thanh nga gì thì tự cô đi tìm giám đốc mà nói nhé! – Làm hỏng cả không khí thoải mái của cậu, Sungmin ra ngoài lan can hóng mát một chút, cũng chỉ để thoát khỏi cái mùi dầu thơm nồng nặc khó chịu.

 

 

 

– Xin hỏi cậu có phải Lee Sungmin không? – Cậu đang đón từng cơn gió thì phía sau vang lên tiếng hỏi, Sungmin quay người lại nhìn thì thấy một anh chàng khá cao, giọng nói trầm trầm, gương mặt không đẹp đáng yêu như cậu nhưng lại góc cạnh tuấn tú.

 

 

 

 

– Phải, có vấn đề gì không?

 

 

 

– Không gì cả. – Anh ta xua tay. – Tôi là Park Yuchun! Bạn của Kyuhyun. Chỉ là tôi thấy tò mò khi Kyuhyun lúc nào cũng nói về cậu, nên tôi mới đến đây xem thử. Tôi muốn làm bạn với cậu, vì cậu rất đặc biệt.

 

 

 

– Ừm, được thôi. – Sungmin lơ đãng nói, không nhìn đến ánh mắt vừa lóe sáng của Yuchun.

 

 

 

Trong gian phòng tiệc, âm thanh tinh tế của những bản nhạc hòa tấu nổi lên, mọi người đều ngưng việc ăn uống và đàm phán với đối tác lại mà mời đối tượng của mình lên khiêu vũ. Cả gian phòng tràn ngập các màu áo liên tục xoay vòng, trông rất bắt mắt, rất thời thượng.

 

 

 

Kyuhyun đã đến từ lúc nào, anh vận bộ vest màu trắng, hoa hồng cài trên áo màu đẹp, áo sơ mi bên trong cũng màu đen, cà vạt cùng màu, làm anh rất nổi bật, mang khí chất vô cùng lãng tử, nhưng không kém phần nghiêm túc chỉnh chu. Anh đang bàn chuyện làm ăn với một số đối tác tai to mặt lớn trong giới thương trường. Các nhà báo, phóng viên thì cầm máy ảnh chụp lấy chụp để, vì hôm nay giám đốc Cho không đi một mình mà còn đưa theo ý trung nhân, khiến ai nấy đều ngạc nhiên.

 

 

 

Cô gái xinh đẹp mặc một bộ váy màu nude rất thanh nhã, vẫn khôn khéo để lộ vùng ngực đẹp. Gương mặt rất thanh tú, cánh tay thon đặt trong tay của Kyuhyun rất tình cảm, thỉnh thoảng còn cười nhẹ. Trông cô giống như búp bê barbie, nhưng vẫn mang một nét kiêu ngạo khó lường.

 

 

 

Đứng cạnh Kyuhyun, nhìn cô cũng không kém phần nổi bật, nhưng do Kyuhyun mặc vest trắng quá sáng, mà cô thì lại mặc váy màu nude, nên trông cũng tối đi vài phần. Nhưng đẹp thì vẫn đẹp.

 

 

Sự xuất hiện của nhân vật thứ ba này làm cả phòng tiệc nóng lên, các nhân viên nam thì trầm trồ khen ngợi, còn các nhân viên nữ của KM thì cắn áo, liếc móc cô gái. Nhất là Jessica, cô ta không ngờ người xinh xắn như cô ta mà còn bị nẫng tay trên người đàn ông tuyệt vời như giám đốc Cho, cô ta không thể chấp nhận được (?), uổng công trang điểm thật đẹp, mấy cô nàng đều trề môi tiếc nuối.

 

 

 

– Giám đốc Cho, cô đây là…? – Một đối tác thắc mắt.

 

 

 

– Đây là Seohyun, vơ chưa cưới của tôi. – Kyuhyun mỉm cười giới thiệu. – Seohyun, đây là ông Kim, chủ tịch tập đoàn L.

 

 

– Ah! Phải chăng là thiên kim của tập đoàn họ Lee, Lee Seohyun? – Một đối tác khác lại nói.

 

 

– Chào ông, tôi là Seohyun. – Cô gái cười đáp lễ. Cái gật đầu của cô làm mọi người sửng sốt, thì ra đây chính là con gái của chủ tịch Lee, thuộc tập đoàn lớn nhất, hùng mạnh nhất Hàn Quốc. Vì nhà họ Lee rất kín tiếng, nên chưa ai thấy mặt cô, thì ra lại là một cô gái nhỏ xinh đẹp như thế này.  Sửng sốt hơn nữa, đây lại chính là vợ chưa cưới của giám đốc Cho.

 

 

 

Các tay nhà báo thì liên tục tốc kí và chụp hình, xem ra ngày mai có tin hot rồi, sẽ gây chấn động cho các cô gái có trái tim non nớt mới lớn đây!

 

 

 

Sau vụ vợ chưa cưới, mọi người lại trở lại với bữa tiệc, với châm ngôn: “Tức rồi! Ăn cho bõ ghét!”. Các ông thì ngậm ngùi: “Người đẹp nào cũng vào tay giám đốc là sao?”. Các bà thì cay cú: “Con nhỏ hồ ly!!!”

 

 

Sungmin vẫn lơ đãng chuyện trong phòng tiệc, cậu chỉ chăm chăm với li XO của mình, quên bẵng luôn Yuchun đang đứng bên cạnh. Gió nhẹ thổi qua thổi lại, một mùa hè lại sắp qua đi nữa rồi.

 

 

 

– Cậu thật trầm lặng. – Anh ta nhận xét.

 

 

– Thế à? – Cậu khẽ hỏi, tựa không cần một câu trả lời. “Nếu như là ngày xưa, thì tôi không như thế này đâu.” – Anh làm nghề gì?

 

 

– Tôi là họa sĩ tự do, sống hòa cùng với gió, trời làm bạn, đất làm thân. – Anh ta cười khi nghe hỏi, xem bộ dáng lãng tử của anh ta là cũng đủ đoán được nghề nghiệp rồi. – Tôi đi khắp nơi, tìm kiếm cho mình cảm hứng.

 

 

– Cuộc sống thật đẹp. – Sungmin cảm thán, rồi không nói gì bước vào trong phòng tiệc, để lại Yuchun đứng ngẩn ngơ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Seoulnhật báo, tờ Doanh nhân, Những ngôi sao doanh nghiệp, Nhật báo buổi sáng,… đều một loạt đăng tin về cặp đôi vợ chồng sắp cưới hot nhất Hàn Quốc.

 

 

 

Sungmin mắt nhắm mắt mở nhìn tờ báo, chán nản vứt vào thùng rác, mới sáng sớm toàn thấy tin nhảm nhí. Cậu chẳng thèm quan tâm gì ba cái chuyện vớ vẩn này, người ta cưới nhau thì thây kệ người ta, liên quan gì bà đăng với chả báo.

 

 

 

Mà mới ngó qua những lờ lẽ khen ngợi bên trong cũng đủ làm cậu phát ớn, viết gì phi thực tế thấy sợ luôn. Kyuhyun đó mà được một góc thế này thì KM đã thành công ty số một Hàn Quốc rồi còn đâu?

 

 

 

Mà cũng lạ, hắn ta có vợ chưa cưới rồi thì còn đi xem mắt làm gì nữa nhỉ? Chẳng phải là muốn kiếm nhiều vợ đấy ư? Mà thôi! Mà thôi! Quan tâm làm gì, tổ hại não.

 

 

Nhưng nụ cười của cô gái tên Seohyun ngày hôm qua cứ làm cậu canh cánh trong lòng mãi không quên được. Không phải là cô ta quá đẹp, mà là cô ta có nét gì đó khiến cậu mãi không thể nhớ ra được. Hình như trong quá khứ cậu đã từng gặp cô ta, nhưng cậu không thể nhớ được. Mà chắc là do cậu tự nghĩ thế thôi, quên đi!

 

 

end chap 7

 

 

Ami Wakeshima

Tuesday, May 22, 2012 / 7:50 pm

Hôm nay vui, post liền hai chap~~~~

[Có cái gì gọi là yêu thương? – What’s love?] CHAP 6: I’m doing? – Tôi đang làm gì?

Title: Có cái gì gọi là yêu thương? – What’s love?

Author : Ami Wakeshima

Characters : Kyumin

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : K+

Category : Romance,sad

Tình trang: on going

Summary :

Có cái gì gọi là yêu thương?

Khi con tim này đã nguội lạnh?

Cơn mưa lạnh như băng nhẹ rơi xuống.

Cơn mưa đầu mùa sắt như đá đâm vào tim.

Bầu trời cũng phải khóc…

Trái tim cũng phải khóc.

Tan vào cơn mưa này…

Rồi biết mất mãi mãi….

 Nhưng liệu có được không. Khi đến công ty mới làm việc lại gặp một tay giám đốc mặt dày như tấm thớt?

Trái tim lạnh lùng này, rồi cũng có ngày phải tan chảy thôi…

—–

Note: fan của dbsk & snsd đừng đọc nếu các bạn không muốn thấy idol của mình là nhân vật phản diện.

Không bash bất cứ ai cả, có tật giật mình đọc mới thấy là tôi đang bash idol của  các bạn.

Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

CHAP 6:

I’m doing? – Tôi đang làm gì?

Nhân vt:

+ Lee Sungmin.

+ Cho Kyuhyun.

+ Kangin.

+ Leeteuk.

+ Jessica.

+ Jung Yunho.

Hot cnh:

+Nhà Sungmin

+Công ty KM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kyuhyun kéo Sungmin ra khỏi nhà hàng mặc kệ mọi ánh mắt khó hiểu đang nhìn mình. Sau khi yên vị trên xe xong, Sungmin mới hoàn hồn, quay sang chất vấn Kyuhyun:

 

 

– Anh làm cái trò gì thế?

 

 

– Hừm, lẽ ra hôm nay cậu là người yêu giả của tôi chứ không phải của Jessica. Tôi đã tính nhờ cậu nhưng điện thoại cậu lại khóa máy, ôi thật là may quá. Chính cậu đã cứu tôi một bàn thua trông thấy, tôi thật sự không muốn cướí cô ta chút nào mà mẹ tôi cứ ép tôi đi thôi.

 

 

– Hóa ra tôi làm bình phong cho hai người sao? – Sungmin bỗng cảm thấy mình thật lố bịch, cậu vội tháo dây an toàn và ra ngoài, Kyuhyun thấy thái độ khó hiểu của Sungmin thì vội chạy ra nắm lấy tay cậu. – Buông ra! – Cậu cố gắng gỡ bàn tay cứng chắc của anh ra khỏi tay mình.

 

 

– Cậu làm gì mà kích động thế?

 

 

– Hừ!!! Tôi còn chưa đấm vào mặt anh đó Giám đốc Cho! Anh muốn làm cái gì đây? Ngày mai chắc chắn cả công ty sẽ biết chuyện này và tôi sẽ trở thành trung tâm của mọi cuộc bàn tán, trở thành một kẻ biến thái đồng tính luyến ái quyến rũ cả CEO và hoa khôi của công ty, rồi làm rối tung lên buổi xem mắt của họ, tôi sẽ bị tất cả mọi người cười vào mặt, đây là danh dự và tự trọng của tôi, tôi sẽ tố tụng anh.

 

 

– Gì? Có nghiêm trọng thế không chứ Sungmin, nhưng tôi nghĩ sẽ chẳng ai nói gì cậu đâu mà, ai mà không biết tính hướng của tôi chứ? Với lại, chúng ta quan hệ thân thiết, cần chi phải tố tụng, nếu cậu không muốn có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ bịt miệng họ lại giùm cho.

 

 

– Tôi không cần, anh biến đi! Tại sao mỗi lần tôi và anh gặp nhau thì lại xảy ra bất lợi cho tôi thế? Thiết nghĩ, giữa tôi và anh đừng nên có bất kì mối quan hệ nào nữa, chỉ dừng lại ở mức giám đốc và nhân viên thôi, được chứ?

 

 

– Sao lại thế? Cậu không cần phải nổi giận như vậy, tôi biết cái tôi của cậu rất lớn, nhưng đừng nổi đóa lên thế chứ? – Kyuhyun hơi bực vì Sungmin không thèm nghe anh ta nói mà chạy đến xe của mình, lái đi mất. – Hey!!! Sungmin!!! Cậu sẽ bị trừ lương đó!!! Yah!!!

 

 

Ngày chủ nhật tươi đẹp của Sungmin qua đi một cách hết sức lố bịch. Cậu về nhà và ngồi nghĩ về ngày mai tệ hại, ngày mai cậu sẽ phải làm cái gì đây?

 

 

 

 

Sungmin cài từng chiếc cúc áo lại, thắt cà vạt xong lại tháo ra, liên tục cả chục lần như thế. Cậu thật sự không muốn đi làm! Không muốn đâu! Tối qua cậu trằn trọc cả buổi không ngủ được, chỉ vì tưởng tượng thảm cảnh ngày mai cậu sẽ ra sao? Sẽ thành cái thể loại gì dưới sự “bành trướng thông tin” của đám đồng nghiệp nhiều chuyện này.

 

 

Trong công ty không có ít người ghen ghét cậu, vì họ không có năng lực, vào công ty làm hai năm mới được xét nhân viên chính thức, còn cậu thì chỉ làm nhân viên thử việc chưa đến hai tháng. Chưa nói đến ngoại hình, mà sự thông minh nhạy bén của cậu cũng làm họ ghét. Chắc chắn họ sẽ tìm mọi cách bơi xới bóp méo chuyện này cho xem.

 

 

Sungmin cứ đứng trước gương, xoay qua xoay lại, chỉnh qua chỉnh lại. Hậu quả là: trễ giờ làm!

 

 

Và đường phốSeoullúc đó vô cùng hỗn loạn, vì có chiếc Volvo nào đó chạy với tốc độ kinh hoàng. Không biết là đang bị cảnh sát hay sát thủ đuổi theo nữa.

 

 

Công ty KM

 

 

Sungmin rút vội chìa khóa và chạy một mạch lên phòng làm việc, may sao không thấy tên giám đốc cô hồn kia đâu. Thở phào một cái, cậu vừa định ngồi vào chỗ thì…

 

 

– Lee Sungmin! Đi trễ 20 phút! Rút cuộc là cậu có muốn làm việc không thế? – Trưởng phòng Kang nghiêm nghị nhìn cậu.

 

 

– Em xin lỗi! – Sungmin cúi đầu. – Nhưng đây là lần đầu tiên em đi trễ, vả lại giám đốc cũng không biết, nên hyung có thể xí xóa cho em được không? – Lại bắt đầu giở giọng mèo mỡ.

 

 

– Không được rồi Minie à. – Kangin bất đắc dĩ nói. – Lúc nãy giám đốc có ghé qua đây mà không thấy em, nên dặn là khi nào em đến thì lên phòng giám đốc.

 

 

AAA!!! Tên quỷ đó đúng là âm hồn không tan mà!!!

 

 

 

 

Cộc cộc cộc.

 

 

– Vào đi! – Kyuhyun nói.

 

 

– Có chuyện gì? – Sungmin vừa mở cửa vào thì không chút lễ nghĩa nói thẳng vào vấn đề.

 

 

– Không có gì quan trọng, chỉ là thấy cậu chưa đến thì lo thôi. – Kyuhyun dán mắt vào màn hình laptop, không nhìn Sungmin mà nói.

 

 

Sungmin chạy lại đứng cạnh Kyuhyun bằng tốc kinh hoàng, chỉ thấy bóng đen của cậu vụt qua chứ không hề thấy cậu chạy khi nào. Cậu nắm áo Kyuhyun và nói bằng một giọng lạnh lùng mà xưa nay cậu chưa bao giờ dùng đến.

 

 

– Anh là cái gì của tôi? Đối với tôi anh chẳng là gì cả, bất quá chỉ có mối quan hệ giữa giám đốc và nhân viên, ngoài ra anh chẳng có quyền gì can thiệp, liên hệ hay nhúng tay vào cuộc sống riêng tư của tôi cả. Thiết nghĩ, tốt nhất anh đừng nên đến gần tôi.

 

 

– Cậu… cậu… – Kyuhyun hoảng hồn, không phải vì sợ, mà là anh không biết vì sao Sungmin có thể di chuyển nhanh đến như thế, chỉ một cái chớp mắt thôi mà cậu ta đã nắm được cổ áo anh rồi.

 

 

– Hừ! – Sungmin khinh thường dằn anh ngồi xuống ghế, rồi nóng nảy bước ra khỏi phòng. Trong lòng vô cùng bức bối, rất muốn tìm cái gì đó để đánh cho thỏa giận. Nhưng trước khi đóng sập cánh cửa đáng thương, cậu còn quay lại nói. – Nếu muốn đuổi việc thì cứ đuổi! Để tôi còn chuẩn bị soạn đồ! – Thái độ của cậu làm các nhân viên khác hết sức ngạc nhiên.

 

 

– Nghe nói cậu ta là người của giám đốc Cho mà, ao đột nhiên lại lớn tiếng thế nhỉ? – Nhân viên A buộc miệng.

 

 

– Hừm! Chắc là muốn làm màu kiếm thêm tiền đấy mà. – Nhân viên B hỉ mũi nói. – Chuyện này lan khắp công ty rồi, ai mà chả biết, nhưng giám đốc đã tuyên bố là nếu ai dám nói về vấn đề này sẽ bị đuổi việc ngay. Xem ra giám đốc biết giữ của quá nhỉ?

 

 

– Lee Sungmin đúng là đồ hồ ly. – Một nhân viên khác ức chế.

 

 

Miệng lưỡi thế gian quả là hiểm độc. Xem ra, dù có cố sống như thế nào, không đụng chạm ai thì dù sớm hay muộn cũng bị mang ra “phanh thây”.

 

 

 

 

– Minie! – Leeteuk khẽ gọi khi thấy Sungmin hằm hằm mặt mũi ngồi trên bàn làm việc, xin lưu ý là bạn ấy ngồi trên bàn. – Gì thế? Sao mặt mũi hình sự vậy? Em có muốn ăn chút cho hạ hỏa không? – Leeteuk cầm gói snack đến gần. (muốn chết a? Minie đang giận mà!!!)

 

 

– Không có gì hyung à. Mà sao hyung lúc nào cũng ăn vụng thế hả? – Sungmin đột nhiên nổi nóng với Leeteuk, rõ là muốn kiếm cái bao cát trút giận đây mà. – Có gì mà nhìn tôi dữ vậy? Muốn hỏi chuyện hôm chủ nhật chứ gì? Hừ! Muốn biết thì đi hỏi tên giám đốc bất nhân bất nghĩa ấy ấy. Tôi chẳng làm gì cả mà cũng mang họa là sao? Tức chết mất. – Chửi mắng một loạt xong rồi lại đi ra ngoài. Làm các nhân viên trong phòng trố mắt nhìn cậu.

 

 

Sungmin đi dọc hành lang, vừa đi vừa nhắm mắt ngẫm nghĩ, bỗng dưng va phải một người, làm hồ sơ của anh ta rơi hết xuống đất.

 

 

– Ối! – Đương cơn tức giận, Sungmin liền mắng. – Tôi đã nhắm mắt đi sát lan can rồi, sao còn không biết né? (kì thực là anh càng ngày càng láo nhá)

 

 

– Minie? – Người đó nhặt những tờ tài liệu dưới đất, ngạc nhiên hỏi. – Em làm việc ở đây à?

 

 

– Yun… Yunho? – Sungmin mở to mắt nhìn Yunho, ngạc nhiên vô cùng, tự hỏi anh ta làm gì ở đây. Nhưng thiết nghĩ cũng chẳng còn quan hệ gì nữa, thì có thắc mắc cũng đâu có ích gì. – Phải, tôi làm việc ở đây.

 

 

– Công ty anh là đối tác sắp kí hợp đồng quý tiếp theo, nên anh qua đây làm đơn. – Yunho giải thích. – Hay ta qua quán cà phê bên đường nói chuyện chút đi.

 

 

– Xin lỗi. Nhưng đang trong giờ làm việc, tôi đi đây. – Nói rồi Sungmin xoay lưng bỏ đi.

 

 

Xem ra, trên đời này đâu có cái gì là dễ dàng. Nói yêu thì yêu dễ. Nói chia tay cũng dễ. Gặp mặt cũng dễ. Nhưng vết thương thì đâu dễ lành. Có cái gì gọi là yêu thương? Hay chỉ có những trái tim đau khổ vùi lấp trong vô vọng? Yêu không phải chỉ đơn giản là ở bên nhau, che chở nhau thôi sao?

 

 

Nhưng nếu như quá đơn giản, thì cũng quá dễ tan vỡ. Như một mảnh thủy tinh mỏng không chịu nổi sức ép mà vỡ toang. Như một trái tim vì quá yêu quá hận mà chết đi.

 

 

Cuối cùng thì, chỉ có yêu có hận, mới biết cuộc đời này bạc lắm.

 

 

 

 

end chap 6

 

 

Ami Wakeshima

Tuesday, May 22, 2012 / 4:34 pm

Dạo này viết ít, mà còn viết dở >_<

[lời bài hát] Shock – BEAST

Phiên âm này là do tôi – AmiWakeshima bỏ thì giờ và công sức học tiếng Hàn ra phiên, vui lòng không mang ra khỏi đây. Nếu tôi phát hiện ra bạn mang bản phiên của tôi đi mà k xin phép hay Credit đầy đủ, thì bạn sẽ biết tay tôi.

Bạn biết đấy, phiên như thế này thật k dễ, tôi còn phải nghe kĩ bài hát để phát hiện ra âm nào là âm câm để bỏ đi cho các bạn dễ hát nữa kìa, vì vậy làm ơn hãy nghĩ đến công sức của người phiên mà có lương tâm một chút

Bản phiên âm này thuộc quyền sở hữu của AmiWakeshima

Shock – BEAST

Phiên âm Tiếng Việt by  AmiW

 

 

Every day I just can’t control

Every night the loneliness my love

(So beast in the cube)

Can’t breathe, like freeze 내 몸이 굳어가 (왜! 왜!)

Can’t breathe, like freeze  ne mô mi ku to ka ( wuê! Wuê!)

Hey dear, stay here 내 눈이 멀어가 (왜! 왜!)

Hey dear, stay here ne nu ni mo ro ka ( wuê! Wuê!)

No way losing my way 넌 왜 멀어지기만 해

No way losing my way no nuê mo ro chi ki man he

아프기 싫어 난 깊어만 간 마음은 어떡하나

A phư ki sin ho nan ki pho man kan ma ư mưn o tok ha na

 

난 아무 말도 들리지가 않는데

Nan a mu man tô tư li chi ka an nưn tê

난 아무것도 보이지가 않는데

Nan a mu kos tô bô I chi ka an nưn tê

Oh 니가 나를 떠난 그날부터

Oh ni ka na rưn to nan cư nan bu tho

그 무엇 하나 할 수 없는 나인데

Cư mu os ha na han su op nưn na in tê
(Cuz I’ll be there)

모두 멈췄어 모두 끝났어 내 모든 게 지워져 가

Mô tu mom chươs so mô tu cưn nas so ne mô tưn kê chi wươ cho ka

(Cuz I’ll be there)

눈을 감아도 내 기억 속에서 니 모습이 흐려지는데

Nu nưn ka ma tô ne ki ok sô kê so ni mô sư pi hư ryo chi nưn tê

 

Every day I shock (shock) Every night I shock (shock)

I’m sorry 제발 내게 다시 돌아와 줄래

I’m sorry chê ban ne kê ta si tô ra woa chun le

Every day I shock (shock) Every night I shock (shock)

난 너 때문에 아무것도 할 수 없는데 oh

Nan no te mu nê a mu kos tô han su op nưn tê oh

Come to me oh oh oh tonight so so crazy

Come back back back to me (I’m waiting (for) you you)

Oh oh oh tonight so so crazy

절대로 깨어날 수 없을 것 같아 ma shock

Chon te rô ke o nan su op sưn kos ka tha ma shock

 

Hey ya, wake up 정신차려 보면 너는 곁에 없어

Hey ya, wake up chong sin cha ryo bô mơn no nưn kyo thê op so

Oh lalalalalala 미친 사람처럼 웃고 있어

Oh lalalalalala mi chin sa ram cho rom us cô is so

그리움이 파도 치는 바다에 매일 허우적대

Cư ri u mi pha tô chi nưn ba ta ê me in ho u chok te

난 못해 (forget you) 평생 이렇게

Nan môs he (forget you) phyong seng I roh kê

 

이랄 거면 너를 잡았을 텐데

I ran ko mơn no rưn cha pas sưn thên tê

주을 만큼 힘들지 않을 텐데

Chu ưn man khưm him tưn chi an hưn thên tê

Oh 다시 너를 잡아보려 해도

Oh ta si no rưn cha pa bô ryo he tô

손끝 하나 움직일 수 없는데

Sôn cưt ha na um chi kin su op nưn tê

(Cuz I’ll be there)

숨이 가빠와 가슴이 아파니 생각을 하면 할 수록

Su mi ka ba woa ka sư mi a pha Ni seng ka cưn ha mơn han su rôk

한참 동안을 멍하니 않아아무것도 할 수가 없어

Han cham tông a nưn mong ha ni an ha A mu kos tô han su ka op so

Every day I shock (shock) Every night I shock (shock)

I’m sorry 제발 내게 다시 돌아와 줄래

I’m sorry chê ban ne kê ta si tô ra woa chun le

Every day I shock (shock) Every night I shock (shock)

난 너 때문에 아무것도 할 수 없는데 oh

Nan no te mu nê a mu kos tô han su op nưn tê oh

 

Come to me oh oh oh tonight so so crazy

Come back back back to me (I’m waiting (for) you you)

Oh oh oh tonight so so crazy

절대로 깨어날 수 없을 것 같아 ma shock

Chon te rô ke o nan su op sưn kos ka tha ma shock

 

매일 밤 꿈에 (꿈에) 너의 목소리 (소리)

Me in bam ku mê (ku mê) no ưi môk sô ri (sô ri)

들리질 않아 (않아) 넌 어디에!

Tưn li chin an ha (an ha) non o ti ê!

니가 날 떼나서 행복해

Ni ka nan tê na so heng bôk he

한다면, 그라면, 내가 눈물 참아볼게

Han ta mơn, cư ra mơn, ne ka nun mun cha ma bôn kê

 

Every day I shock (shock) Every night I shock (shock)

I’m sorry 제발 내게 다시 돌아와 줄래

I’m sorry chê ban ne kê ta si tô ra woa chun le

Every day I shock (shock) Every night I shock (shock)

난 너 때문에 아무것도 할 수 없는데 oh

Nan no te mu nê a mu kos tô han su op nưn tê oh

Come to me oh oh oh tonight so so crazy

Come back back back to me (I’m waiting (for) you you)

Oh oh oh tonight so so crazy

절대로 깨어날 수 없을 것 같아 ma shock

Chon te rô ke o nan su op sưn kos ka tha ma shock

This song is not over

Get Shocked!

 

[lời bài hát] Snail – (W&Whale) Kyuhyun cover

Có thể copy về và photo ra nhưng phải để nguyên cre.

Không được phép đăng lên wedsite khác.

Bản phiên âm thuộc quyền sở hữu của Ami Wakeshima!

 Snail – (W&Whale) Kyuhyun cover

Cre: Ami Wakeshima wordpress

https://juniorbabygirl.wordpress.com

****

집에 오는 길은 때론 너무 길어 나는 더욱더 지치곤 해

Chi pê ô nưn ki rưn, te rôn no mu ki ro, na nưn toukto chi chi côn he.

문을 열자마자 잠이 들었다가 깨면 아무도 없어

Mu mưn yon cha ma cha, cha mi tư ros ta ka, ke mơn a mu tô op so.

좁은 욕조 속에 몸을 뉘었을때 작은 달팽이 한 마리가

Chô pưn dôk chô sô kê, mô nưn tuy os sưn te, cha cưn tan pheng I han ma ri ka

내게로 다가와 작은 목소리로 속삭여줬어

Ne kê rô ta ka woa, cha cưn môk sô ri rô, sôk sak yo chươs so

언젠가 먼 훗날에 저 넓고 거칠은

On chên ka~ mon hú na rê cho non cô ko chi rưn

세상 끝 바다로 갈거라고

Sê sang cưn ba ta rô kankon ra cô

아무도 못봤지만 기억 속 어딘가

A mu tô~ mộs bá chi man~ ki ok sô ko tin ka

들리는 파도소리 따라서

Tưn li nưn pha tô sô ri ta la so

나는 영원히 갈래

Na nưn yong wươn hi ka lê

모두 어딘가로 차를 달리는 길 나는 모퉁이 가게에서

Mô tu o tin ka rô. cha rưn tan li nưn kin. na nưn mô thung I ka kê ê so.

담배 한 개비와 녹는 아이스크림 들고 길로 나섰어

Tam be han ke bi woa. nôk nưn a I sư khư rim. tưn cô kin rô na sos so.

해는 높이 떠서 나를 찌르는데 작은 달팽이 한마리가

He nưn nô phi to so. na rưn chi rư nưn tê. cha cưn tan pheng I han ma ri ka.

어느새 다가와 내게 인사하고 노랠 흥얼거렸어

O nư se ta ka woa. ne kê in sa ha cô. nô ren hưng on ko ros so

언젠가 먼 훗날에 저 넓고 거칠은

On chên ka~ mon hú na rê cho non cô ko chi rưn

세상 끝 바다로 갈거라고

Sê sang cưth ba ta rô kankon ra cô

아무도 못봤지만 기억 속 어딘가

A mu tô~ mộs bá chi man ki ok sô ko tin ka

들리는 파도소리 따라서

Tưn li nưn pha tô sô ri ta ra so

나는 영원히 갈래

Na nưn yong wươn hi kanlê

내 모든 걸 바쳤지만 이젠 모두 푸른 연기처럼

Ne mô tưn kon ba chos chi man. I chên mô tu. phu rưn yon ki cho rom

산산이 흩어지고

San sa ni hư tho chi cô

내게 남아 있는 작은 힘을 다해 마지막 꿈속에서

Ne kê na ma is nưn. cha cưn hi mưn ta he. ma chi mak kum sô kê so…

모두 잊게 모두 잊게 해줄 바다를 건널거야

Mô tu ick kê~ mô tu ick kê~ he chun ba ta rưn kon non ko ya~

언젠가 먼 훗날에 저 넓고 거칠은

On chên ka~ mon hú na rê cho non cô ko chi rưn

세상 끝 바다로 갈거라고

Sê sang cưth ba ta rô kankon ra cô

아무도 못봤지만 기억 속 어딘가

A mu tô~ mộs bá chi man ki ok sô ko tin ka

들리는 파도소리 따라서

Tưn li nưn pha tô sô ri ta ra so

나는 영원히 갈래

Na nưn yong wươn hikanlê

Previous Older Entries

Lịch vạn niên.

Tháng Năm 2012
H B T N S B C
« Th4   Th6 »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031