[Phong Linh] Đệ thập chương – Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ thập chương

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

***

Hạ lại sang, mặt trời nóng bỏng chiếu rọi khắp nhân giang, muôn hoa khoe sắc thắm dưới nắng mặt trời tươi sắc nhưng trời lại nắng gắt khiến tâm trạng ai cũng khó chịu, nhưng riêng Hy Triệt và Thịnh Mẫn thì lại khác.

– Ôi mát quá! Mát quá! – Thịnh Mẫn ngồi trên bệ cửa sổ phòng Hy Triệt sảng khoái cảm thán. – Thảo nào ca một mực đòi cha sắp xếp cho phòng này, thì ra là có lường trước rồi.

Hy Triệt cười nụ không nói gì, vẫn ngồi trên bàn viết thư. Nét chữ của y rồng bay phượng múa, lúc nhu lúc cương, quyến rũ hệt như gương mặt y. Dáng dấp thoải mái hào sảng múa bút, tưởng chừng như y đang vẽ tranh.

– Ôi chán quá! Chán quá! – Thịnh Mẫn sau một hồi sung sướng thì lại kêu than. Nhướn người lên nghịch nghịch mấy cái phong linh kêu leng keng.

– Đệ về phòng mình đi, ồn ào quá! – Cuối cùng y cũng chịu không nổi sự ồn ào không cần thiết của cậu mà bịt lấy tai.

– Không! Nóng bức khó chịu lắm!

– Thế thì đừng càu nhàu nữa.

Hỏa Nguyệt sơn trang nằm âm thầm lặng lẽ cô đơn giữa bốn bề là núi rừng. Nhìn như một biệt viện bị giam cầm, rất lặng lẽ cô độc, như chính chủ nhân của nó.

Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống mái ngói đỏ của sảnh chính, rồi rọi xuống nền sân rộng rãi, dù cho nắng gắt, mưa to như thế nào, thì các đồ đệ của Hỏa Nguyệt cốc vẫn phải tập luyện. Trong sân vang lên đều đều những âm thanh chan chát của kiếm và gậy.

Khuê Hiền cầm một cây kiếm đi lòng vòng quanh sân huấn luyện các đồ đệ của mình. Không biết là do trời quá nắng hay là do anh có chuyện không vui mà hôm nay sắc diện Khuê Hiền không tốt, đồ đệ nào tập sai hay vô ý làm gãy kiếm cũng đều bị anh phạt rất nặng.

– Khuê Hiền sư huynh. Trời đã quá trưa, các đồ đệ cũng mệt lắm rồi đó. – Ngân Khắc thấy các huynh đệ của mình mệt rã rời ra rồi nhưng vẫn phải tiếp tục tập thì thương tình xin hộ.

– Giang hồ hiểm ác, chỉ cần lơ là một chút là có thể bán mạng ngay, nay chỉ vì một chút mệt mỏi mà rời trận chiến, thì khác nào kẻ nhu nhược? – Khuê Hiền lãnh cảm nói, không màng đến những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt các đồ đệ của mình. – Đệ không được dụng quyền của mình mà bảo chúng nghỉ. Tiếp tục tập luyện đi!

“Không biết là có chuyện gì nữa… Khuê Hiền huynh thường ngày tuy ít nói nhưng đối với đồ đệ rất hoà thuận thương yêu cơ mà, sao hôm nay lại nóng tính khó chịu thế nhỉ?” – Ngân Khắc vô cùng khó hiểu, nhưng rồi cũng quên bặt đi chuyện này khi nhìn thấy Đông Hải vẫy vẫy tay gọi mình gần đó.

– Hiền đệ. – Tử Nguyên cười gọi Khuê Hiền khi thấy anh ngồi trên ghế đá trong hoa viên. – Có chuyện gì bực tức mà mất hết lí trí thế hả? Các đồ đệ là người chứ có phải yêu đâu mà đệ bắt tập võ từ sáng sớm đến trưa mà không cho nghỉ chứ.

– Huynh về khi nào thế?

– Ta mới về lúc nãy, Khắc Khắc thấy ta là như thấy vàng, vội chạy lại kêu ta ra lệnh cho các đồ đệ ngừng tập mà đi nghỉ. Rút cuộc là có chuyện gì mà đệ giận cá chém thớt thế?

– Không, chẳng qua là… – Anh bỏ dở câu nói, Tử Nguyên cũng hiểu ra nên cũng không hỏi nữa.

Tại đại sảnh đường Hỏa Nguyệt sơn trang, Kim trang chủ tập trung các đồ đệ lại bàn chuyện cơ mật. Hai ngày qua ông cùng Tử Nguyên lên kinh tiếp kiến hoàng thượng nhận lệnh mới.

– Biên cương lại có biến, triều đình lại tiếp tục mượn người của chúng ta để phối hợp chiến đấu. – Ông nói, rồi nhìn lần lượt các đệ tử của mình. – Ai muốn đi? – Câu hỏi được bật ra vô cùng nhẹ nhàng. Khiến mọi người bối rối nhìn nhau.

– Đồ đệ xin nhận lệnh. – Khuê Hiền giơ cánh tay lên, làm mọi người sửng sốt.

– Hiền nhi! – Ông ngạc nhiên, đứa đệ tử này xưa này không hề có hứng thú với chiến trường, hơn nữa nó còn là thái tử đương triều. Nhưng thấy Khuê Hiền quả quyết, ông cũng không làm cách nào hơn. – Vậy thì Bối Huyễn, con đi cùng Hiền nhi đi.

Hàn Vương phủ.

Hàn Canh ung dung thưởng trà chiều, bên cạnh chàng là con mèo Hy Phạm cũng nhởn nhơ nhấm nháp con cá khô. Chàng không hiểu vì sao mà mấy hôm trước lồng ngực mình đau đến như thế, như có ngàn mũi kim đâm vào, cơn đau dồn dập nhưng không dài, chỉ một chút thì chàng đã bình tĩnh trở lại. Nhưng không hiểu sao trong lòng lại có một nỗi bất an khó tả, chàng cảm nhận thấy những gì mình đang có dần mất đi.

Nhìn con mèo Hy Phạm ăn xong lại mò vào lòng chàng mà ngủ. Hàn Canh lại thở dài trách móc:

– Ngươi giống y hệt kẻ đó.

Đúng là Kim Hy Triệt rất giống một con mèo, vừa dịu dàng ôn nhu, lại vừa nóng tính hung dữ, lúc lại lạnh lùng cô độc. Y có quá nhiều tính cách, chúng đan xen lẫn nhau tạo nên y. Chỉ có y mới như thế, trên đời này không bao giờ có một Kim Hy Triệt thứ hai.

– Ta đang đùa giỡn với cuộc đời mình. Ngươi có biết không Hy nhi? Dù biết là ta sẽ không bao giờ hạnh phúc, nhưng ta vẫn phải chọn lựa thứ ta không thích. Cuộc đời con người rất ngắn ngủi, nhưng ta vẫn chưa bao giờ học cách nắm lấy nó, xoay chuyển nó để ta được sống như ta đã từng sống. Vận mệnh của ta như một cái đồng xu, chỉ có hai mặt và ta chỉ được chọn một, nhưng cho đến tận bây giờ, ta vẫn tham lam muốn cả hai mặt đó. Và bây giờ ta đã mất đi thứ trân quý nhất đời mình.

– Ngươi để Hy Triệt ra đi, chính ngươi từ bỏ cậu ta, bây giờ ngươi còn muốn ngồi đây ngụy biện hành động của mình với một con mèo ư? – Một giọng nói băng lãnh phát ra, Hàn Canh nghi hoặc nhìn xung quanh hoa viên.

– Là kẻ nào dám đột nhập Vương phủ?

– Hừm! – Kẻ đó nhảy xuống, gỡ mạng che mặt ra, Hàn Canh ngạc nhiên nhìn hắn.

– Tử Nguyên ở Hỏa Nguyệt sơn trang? Ngươi làm gì ở đây? Còn dám cả gan đột nhập vương phủ của ta ư?

– Có trách thì trách cái đám lính canh ngu ngốc của ngươi ấy! – Tử Nguyên ngạo nghễ nhìn chàng. – Ta nói cho ngươi biết, chính ngươi là kẻ làm Hy Triệt đau khổ, chính ngươi là kẻ làm y sống không bằng chết, ngươi có trong tay trân quý nhưng lại không biết nắm giữ. Kể từ khi ta biết được chính là ngươi, ta đã thề sẽ không đội trời chung với ngươi. Ta sẽ bảo vệ y tới cùng.

– Phải! Ta là kẻ ngu ngốc, nhưng Tử Nguyên ngươi nên biết ta là ai, ta sẽ không bao giờ để mất Hy Triệt.

– Hừm, với quyền lực của ngươi thì chắc là được, nhưng ta sẽ không bao giờ để ngươi làm thế. Hy Triệt là con chim phượng hoàng của thảo nguyên, nó sẽ mãi mãi tự do bay lượn, chứ không phải bị nhốt trong lồng không bao giờ được đập cánh.

Hàn Canh cười nhạt, hắn nói đúng! Y là con chim phượng hoàng của thảo nguyên, dù cho chàng có làm cách nào cũng không thể cột đôi cánh đó ép nó bên mình mãi mãi. Nhưng chỉ cần chàng hóa thân thành giống chim phượng hoàng đó, thì chẳng phải là có cách đó sao? Nhưng đó chỉ là giấc mơ thôi.

– Ta sẽ mãi mãi bảo vệ Hy Triệt, ngươi đừng hòng làm tổn thương đến y thêm một lần nào nữa. – Tử Nguyên nói xong thì dùng khinh công bay đi. Hàn Canh ngồi lặng người giữa trời chiều.

Hoàng hôn sắp tắt.

Hy Triệt ngồi trên mái ngói uống rượu, đây dường như đã là thói quen khó bỏ của y. Bây giờ sầu khổ thì được gì nữa, chỉ tội cho bản thân mình thôi. Nhưng rễ tầm gửi bám quá chặt, làm sao dứt ra được đây?

– Vì thương mà sầu mà bệnh, vì thương mà sợ mà lo. Dứt thương không còn sầu bệnh, lo sợ làm sao tìm về? Vì yêu mà đau mà ốm, vì yêu mà hãi mà kinh. Thôi yêu không còn đau ốm, kinh hãi làm chi được mình? Bởi thế đừng thương yêu, lỡ biệt ly là khổ. Không yêu thương ruồng bỏ, bịn rịn chẳng vương tơ. * – Y ngồi đó lẩm nhẩm mấy câu thơ, nước mắt lại tuôn trào.

Bởi thế đừng thương yêu, lỡ biệt ly là khổ. Không yêu thương ruồng bỏ, bịn rịn chẳng vương tơ…

Cơn gió mùa hạ lại lướt qua bầu trời đầy sao. Mặt trăng to lớn đơn côi giữa hàng ngàn ngôi sao, dù nó có rất nhiều bạn, nhưng nó vẫn đơn côi một mình. Chỉ một mình nó mà thôi!

Y đã quyết định rồi, dù rất khó khăn, nhưng y phải thừa nhận, y nhất định phải sống hạnh phúc, không dằn vặt mình nữa. Một chút thuốc sẽ giúp vết thương lành lặn và y sẽ mãi mãi được sống trong hạnh phúc, sống với đúng con người của y. Đời y sẽ rẽ sang một trang mới, để y biết rằng đời mình không chỉ có như thế.

Ngọn gió mùa hạ lại lướt qua, làm tóc và áo y bay lất phất trong gió. Tiếng sáo bi ai thống khổ lại một lần nữa vang động không gian.

*Trích Bộ bộ kinh tâm quyển hai, trang 404

hoàn đệ thập chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày mười một, tháng năm, 3:20 chiều mát mẻ

[Phong Linh] Đệ cửu chương – Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ cửu chương

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả.

***

Thịnh Mẫn đi dọc hành lang, trong lòng cảm thấy buồn bực không chịu được. Một cảm xúc khó hiểu bao trùm lấy tâm trí cậu, xâm chiếm nó từng ngày từng giờ. Cuối cùng thì, sau bao nỗ lực cậu cố gắng ngần ấy năm, cũng không thể ngăn được thứ tình cảm đó bộc phát.

Ngồi phịch xuống sàn đá ngay trước của phòng Khuê Hiền, Thịnh Mẫn ngồi bó gối. Trông cậu lúc này như con thỏ trắng lạc mẹ, nhưng lại mang cảm giác lạnh lẽo như băng lãnh ngàn năm.

Cuối cùng thì, sợi tơ hồng mà Nguyệt Lão đã se, có cố mấy cậu cũng không cắt được. Bao nhiêu năm qua, những điều mà cậu cắn răng chịu đựng cũng chỉ như khói bụi, chỉ là vải thưa che mắt thánh mà thôi. Nhiều lúc cậu cười Hy Triệt vì tình mà tự hủy hoại mình, thì khi tự ngẫm lại cậu cũng có khác chút nào đâu?

Một người nam nhân đi yêu một người nam nhân, là thứ tình cảm gì vậy? Từ cổ chí kim, đâu ai chấp nhận được chuyện này, nó là một sự sỉ nhục to lớn. Ngay cả khi phát hiện ra nó, Thịnh Mẫn đã cố dìm chết nó từ trong trứng nước, nhưng ngay lúc này, nó lại bùng lên vô cùng mãnh liệt. Hai anh em này, chỉ giống nhau ở một điểm là quá tự cao tự đại mà thôi.

Khuê Hiền được đưa đến Hoả Nguyệt sơn trang năm bảy tuổi, lúc đó Thịnh Mẫn được sáu tuổi. Cả hai lớn lên cùng nhau, đến khi cậu được tám tuổi thì Ngân Khắc đến thâm cốc. Ngày còn bé không hiểu chuyện, Thịnh Mẫn đối với Khuê Hiền thực thân thiết, nhưng khi cậu được mười ba tuổi, cái tuổi biết nghĩ, biết yêu là gì, thì cậu cũng đã hiểu. Bức tường cao lạnh lùng chắn ngang cả hai cũng là do cậu mà xây nên. Khuê Hiền không biết vì sao nhưng vẫn luôn bên cạnh chăm sóc cho cậu, cậu biết rõ điều đó nhưng cậu không bao giờ thừa nhận.

Tự cười cho bản tính tự cao của mình, Thịnh Mẫn cũng không biết mình làm sao nữa. Sự lựa chọn của cậu liệu có đúng đắn? Đáng yêu, dễ thương đâu phải là bản chất của cậu, chỉ là cậu thích màu hồng hơn một nam nhân bình thường mà thôi, nhưng như vậy cũng đâu có nghĩa là cậu phải sống trong cái lốt này suốt cả đời? Đây là vỏ bọc mà mẫu thân đã tạo ra, để bảo vệ cho cậu lẫn Hy Triệt ca ca. Nhưng nhiều lúc cậu tự vấn mình rằng bảo vệ cho nhau thì được cái gì? Ai mà không một lần phải chết!

Phải che dấu con người thật của mình. Phải từ bỏ tình yêu của mình. Phải trở thành một trang chủ ngầm. Phải tỏ ra dễ thương, đáng yêu trước tất cả mọi người. Bao nhiêu chữ “phải” vây quanh cuộc sống của Thịnh Mẫn, khiến cậu cảm thấy ngột ngạt, nhưng dù ngột ngạt tới đâu cậu cũng phải làm tới cùng.

Nghĩ tới Khuê Hiền, trong lòng cậu lại quặn thắt một nỗi đau vô hình. Kim Thịnh Mẫn đã không còn nhỏ nữa, cậu đã mười chín tuổi rồi, nhưng số tuổi đâu có so được với số quãng đường đời mà cậu đã bước qua?

Yêu không phải là hy sinh. Yêu không phải là lúc nào cũng ở bên cạnh nhau. Mà yêu là luôn dõi theo nhau. Nhìn thấy bóng dáng thất vọng của Khuê Hiền mỗi khi bị cậu khước từ việc gì đó, trong lòng cậu như có ngàn vết kim đâm. Cậu có nhiều lí do để không thể đến bên anh. Nhưng lí do lớn nhất và đơn giản nhất: Cậu chính là một nam nhân!

Cậu thừa biết mình rất buồn cười, nhưng Hy Triệt ca, Hàn Canh và Tử Nguyên sư huynh là những người không cùng suy nghĩ với cậu, họ có thể dễ dàng yêu nhau nhưng còn cậu thì không! Vì những điều mà cậu sắp làm, vì những gì mà cậu sắp có, Thịnh Mẫn không thể để mất. Có thể nói cậu rất tham vọng, nhưng cậu không thể đánh mất thứ gì. Cậu thừa biết Khuê Hiền luôn dõi theo cậu, nên dù cậu có như thế nào, ánh mắt ấm áp ấy vẫn không bao giờ lay chuyển. Có thể nói cậu ích kỉ, khi muốn giữ anh bên cạnh nhưng không đến bên anh, nhưng không thể không nghĩ rằng Thịnh Mẫn đã mất đi quá nhiều thứ rồi.

Nhiều khi cậu muốn rũ bỏ tất cả, thoát khỏi rào cản định kiến và trách nhiệm chỉ để lao đến bên cạnh Khuê Hiền mà nói cho trọn ba chữ cậu cất giấu bấy lâu. Nhưng nếu làm như thế thì cậu sẽ được cái gì? Rồi sẽ ôm một con tim tan nát quay trở về như Hy Triệt ca ca sao? Qủa thật cậu rất toan tính, toan tính trong tất cả mọi chuyện.

Ngay đến cả bản thân Thịnh Mẫn còn không thể hiểu được.

Vết thương của Tử Nguyên sư huynh đã khá hơn. Hy Triệt quyết định sẽ đưa hắn đến Kiều Mi Sơn dưỡng thương. Ở đây có suối nước nóng và thác nước rất hữu dụng. Còn kéo theo cả Thịnh Mẫn, Ngân Khắc, Đông Hải và Khuê Hiền đi cùng.

Không ở trong nhà trúc dùng bữa mà trải thảm ngoài bờ suối, mang đồ ăn trong giỏ ra bày biện. Từ góc này nhìn ra thác nước rất đẹp, khiến cả bọn vô cùng thích thú.

Hy Triệt dìu Tử Nguyên từ nhà trúc ra, tìm một chỗ thoải mái nhất cho hắn ngồi, khiến ai cũng le lưỡi vì sự quan tâm thái quá của bang chủ tương lai đối với thuộc hạ của mình.

Y có một lời thề, đó là dù y không yêu hắn, nhưng hắn đã chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong trái tim y, thế nên y sẽ luôn bên cạnh hắn. Dù y không yêu hắn, nhưng một phần nào trong tim y luôn luôn dành cho hắn.

 

“Ta cầu ngươi, luôn ở bên cạnh ta!

Ta sẽ luôn bên cạnh ngươi, bảo bọc cho ngươi.

Nhưng ta không yêu ngươi.

Ta chỉ cần được bên ngươi là quá đủ.”

Xét cho cùng, cả Hy Triệt lẫn Thịnh Mẫn cũng đều như nhau cả thôi. Có được người này rồi thì nhất định phải có người kia!

– Tử Nguyên sư huynh. Sự phụ bảo giữ Từ Châu Hiền ở lại cốc chúng ta làm gì vậy? Còn cho cô ta ở lại trong phòng thượng hạng tại biệt viện nữa chứ? – Ngân Khắc thắc mắc. – Rõ ràng là bọn họ có âm mưu xâm hại chúng ta, nhưng sao sư phụ lại…

– Gừng càng già càng cay! Những gì sư phụ làm đều có toan tính hết cả rồi. – Hy Triệt trả lời thay. – Cốt chỉ để cô ta chúng kiến chúng ta hùng mạnh thế nào thôi.

– Thì ra là thế! – Đông Hải vỡ lẽ. – À mà hình như cô ta có cảm tình với Mẫn đệ đấy! Suốt ngày cứ đi theo đệ ấy.

Thịnh Mẫn nghe vậy liếc xéo Đông Hải, làm sao mà cậu không biết cô ta cứ lẽo theo theo mình mấy hôm nay chứ. Chỉ hiềm là nữ nhi, nên cậu cũng không chấp làm gì, nhưng cứ để cô ta nuôi mộng thật không hay tý nào. Khuê Hiền thì mặt mũi tối sầm lại, se sắt nhìn Đông Hải ý bảo “Ngươi mà không câm miệng ta sẽ giết ngươi.”

– Ai dà!!! Hiền đệ làm gì mà mặt mũi tái xanh tái xám thế? – Tử Nguyên ngày thường vô cùng điềm đạm nay cũng nhảy vào trêu chọc anh. Khuê Hiền nhìn hắn lạnh lùng:

– Vết thương của huynh hơi nhẹ phải không?

– Ai bảo vậy? Nặng lắm ấy chứ. Ta đau ba ngày ba đêm đó. – Tử Nguyên giảo hoạt nhìn Khuê Hiền, anh cũng không nói gì nữa mà đi ra bờ suối, thừa biết là dù có nói thế nào cũng thua miệng lưỡi của Tử Nguyên, nhìn dòng thác mãnh mẽ chảy tràn xuống, tạo ra âm thanh hùng mãnh ào ạt, bọt nước trắng liên tục tung ra, hòa vào dòng suối bên dưới, sự sống cứ tiếp diễn không ngừng, không ngừng. Thanh âm trong trẻo ngày ấy xé tiếng thác nước mà bay vọt vào tâm trí anh.

– Hiền ca ca!!! – Thịnh Mẫn vừa chạy vừa đùa với Khuê Hiền bên cạnh dòng thác ấy.

 

– Mẫn nhi, chạy chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã bây giờ. – Khuê Hiền lo lắng đuồi theo.

 

– Không sao đâu! – Thịnh Mẫn quay lại cười tươi, nhưng đột nhiên. – Á!!! – Cậu bị trượt chân té xuống suối, vì khu vực đó mọc nhiều rong rêu rất trơn trượt, mà suối thì lại quá sâu so với thân hình trẻ con kia.

 

– Mẫn Mẫn!!! – Khuê Hiền thấy thế liền vội nhảy xuống suối cứu cậu, nước chảy rất xiết, ồ ạt làm Khuê Hiền khó khăn lắm mới tìm thấy thân ảnh bé nhỏ bị dòng nước mạnh dìm xuống. Khuê Hiền chỉ mới chín tuổi, công phu sư phụ dạy chưa nhiều, cứu một người dưới dòng nước xiết là quá khó, nhưng anh tự nhủ trong lòng là phải cố gắng hết sức, dù cho có mất mạng, vì nếu mất đi người này, thì anh sẽ phải hối hận suốt đời. Vừa nắm được tay cậu, anh liền kéo cả người cậu lại rồi cố sức bơi lên bờ. – Mẫn nhi! Mẫn nhi! – Khuê Hiền lo lắng vỗ vỗ vào má cậu, mái tóc dài ngấm nước giờ bết cả vào mặt.

 

– Khụ… khụ… – Mãi Thịnh Mẫn mới tỉnh, liền khóc òa lên sợ hãi.

 

– Ngoan nào. Thịnh nhi ngoan! Mẫn nhi ngoan! Đừng khóc nữa. – Khuê Hiền cưng chiều vỗ về, dù sao đây cũng chỉ là một đứa con nít. Mãi lo vỗ cậu mà anh quên mất tay mình cũng có một vết thương, không sâu nhưng dài từ khuỷu tay đến tận cổ tay , máu chảy khắp nơi, thì ra là do cứu cậu mà không chú ý bị một mảnh đá sắt bén rạch vào.

 

– Hiền ca bị thương rồi. – Thịnh Mẫn nhìn vết thương trên tay sư huynh mình thì  nín khóc, vội xé áo băng lại, nhưng chỗ băng không đẹp chút nào. – Huynh có đau không?

 

– Không! – Khuê Hiền cười âu yếm, vết thương này chẳng là gì cả so với những gì sư phụ bắt anh luyện tập, vì Thịnh Mẫn chưa bao giờ luyện võ nên không biết.

 

– Vì đệ mà huynh bị thương. – Cậu vẫn lo lắng nhìn vết thương đang chảy máu. Nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cậu vội vàng nói. – Huynh ở đây chờ đệ một chút nhé. – Rồi vội chạy vụt đi, làm Khuê Hiền không kịp hỏi, nhưng chỉ một chút cậu lại chạy về, trong lòng bàn tay là một loại cỏ. – Đây là cỏ mực, cầm máu rất tốt. – Cậu bỏ chúng vào miệng và nhai, rồi vắt lấy nước xát vào vết thương. Chỉ chừng vài phút sau, vết thương đã không còn chảy máu nữa.

 

– Thần kì thật! – Khuê Hiền tròn mắt thán phục.

 

– Là đệ đọc nhiều sách thôi. Chúng ta về cốc đi, cũng sắp tối rồi. – Thịnh Mẫn kéo anh dậy. – Tử Nguyên sư huynh sẽ băng lại cho ca ca. Đệ băng nhìn kinh quá.

 

– Ta lại thích như thế.

 

Lặng nhìn dòng thác cứ chảy ào ạt dù cho thời gian có qua đi nhanh chóng, mặc cho những mảng kí ức rời rạc cứ đan xen lẫn nhau trong tâm trí mình, Khuê Hiền vô thức kéo tay áo lên nhìn vào vết sẹo dài đó. “Thịnh Mẫn, dù cho đệ có muốn quên ta, ta cũng không cho phép đệ quên. Không bao giờ!”

Nếu nói Thịnh Mẫn là kẻo hai mặt gian xảo, thì Khuê Hiền không khác gì cậu. Ẩn giấu sau gương mặt lạnh lẽo băng lãnh đó, là trái tim rực lửa khao khát yêu thương, là sự mong muốn chiếm đoạt. Những gì anh muốn, chắc chắn sẽ không bao giờ được phép rời xa anh.

Số mệnh đã sắp đặt như thế nào thì sẽ mãi mãi như thế ấy. Sáu năm nay Khuê Hiền chịu đựng sự lạnh lùng khó hiểu của Thịnh Mẫn là quá đủ rồi. Giới hạn của anh đã kết thúc. Dù muốn hay không, Thịnh Mẫn sẽ phải mất mát nhiều rồi đây. Khuê Hiền vương tử không chỉ có mỗi cái danh đâu.

hoàn đệ cửu chương…

Ami Wakeshima

Thứ sáu, ngày mười một, tháng năm, 12:10 trưa

Lịch vạn niên.

Tháng Năm 2012
H B T N S B C
« Th4   Th6 »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031