[M – longfic] Ái [chap 3]

Sungmin khó chịu tránh nụ hôn của Kyuhyun, nhưng anh không mảy may quan tâm mà ôm chặt cậu vào lòng.

– Yên nào. – Kyuhyun khẽ khàng nói, hôn nhẹ lên tóc cậu. – Em… có biết ta là vua không?

– … – Sungmin im lặng không đáp, vua thì sao mà không phải vua thì sao? Cậu không quan tâm. Sungmin ngước lên nhìn hắn, ánh mắt thách thức cùng khiêu khích làm Kyuhyun nổi điên.

– Ta đã muốn ôn nhu, ngươi không muốn thì thôi vậy. – Nói rồi Kyuhyun hôn lên môi cậu, mạnh bạo.

 

– Buông ra! – Cậu hét lên rồi đẩy Kyuhyun ra. Anh cười khẩy rồi bế cậu lên, mặc cho Sungmin cố giãy giụa. Kyuhyun thảy mạnh cậu xuống giường, rút sợi dây buộc màn cột chặt hai tay cậu vào thành giường. – Thả ta ra. – Cậu bất lực hét lớn, mắt hơi đỏ.

 

 

Kyuhyun mặc kệ Sungmin có la hét hay giãy giụa gì, anh hôn mạnh lên môi cậu. Nhưng mãi mà Sungmin chẳng mở miệng nên Kyuhyun cắn nhẹ môi cậu, rồi chiếc lưỡi tham lam tiến vào khuôn miệng xinh đẹp.

 

 

Phập! – Sungmin cắn mạnh làm môi anh chảy máu.

 

 

Bốp! – Kyuhyun tức giận tát mạnh vào má cậu, rồi tiếp tục hôn cậu. Chiếc lưỡi nóng ẩm luồn vào sâu trong khoang miệng nhỏ nhắn, rồi mạnh bạo mút lấy lưỡi cậu mặc cho Sungmin liên tục phản đối.

 

 

“Hanie…”

 

 

Một cảm giác ghê tởm ập vào tâm trí Sungmin, cậu kinh tởm con người này, kinh tởm cái kẻ đã bắt cậu phải rời xa gia đình, rời xa người yêu.

 

 

Kyuhyun cắn nhẹ dái tai cậu, rồi di chuyển xuống chiếc cổ trắng ngần, khẽ mút lên tạo thành một dấu đỏ.

 

 

“Em là của ta.”

 

 

– Buông… ra… – Sungmin cố gắng né tránh nụ hôn của Kyuhyun nhưng anh cũng mặc, tiếp tục cởi từng lớp trường bào của mình lẫn Sungmin. Mặt cậu khẽ ửng đỏ khi nhìn thấy cơ thể trần trụi của Kyuhyun, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy thân thể của nam nhân ngoài mình ra, kể cả Hankyung.

 

 

Anh cười khẩy nhìn cậu, rồi lao vào mút mát đầu ngực hồng, Sungmin liên tục vặn vẹo để thoát khỏi Kyuhyun nhưng làm sao mà thoát đây khi tay cậu đã bị cột chặt thế kia?

 

 

– Ngoan nào… – Kyuhyun cắn mạnh đầu nhũ cậu, như phạt vì dám từ chối anh. Rồi từ từ cởi lớp xiêm y trong của cậu ra. Không hề chuẩn bị trước Kyuhyun đâm mạnh vào trong cậu.

 

 

– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!! – Sungmin đau đớn hét lên, nước mắt vì đau đớn mà trào ra. Đau quá, như là hàng nghìn hàng triệu mũi kim đâm xuyên qua cơ thể cậu. – Hức, AAAAA!!! – Cảm giác nhục nhã dâng tràn khắp các tế bào, cậu khóc nấc lên. Đường đường là một nam tử hán thế mà phải quy phục như một con đàn bà, nỗi nhục này phải rửa đến bao giờ cho hết?

 

 

– A! – Kyuhyun rên rỉ vì bên trong cậu quá chặt, khoái cảm dâng trào, càng lúc anh càng thúc mạnh vào trong Sungmin. – Ha…a…

 

 

Mỗi cú thúc hệt như hàng trăm trượng đánh vào người cậu, Sungmin ngất đi trong đau đớn.

 

 

“Đệ xin lỗi, Hanie…”

 

Canh ba, Sungmin dần dần tỉnh lại, sự đau đớn ở hông nhanh chóng làm cậu nhớ lại nhũng gì đã diễn ra.

“Ha! Đúng là…” – Sungmin cười khẩy nhìn sang bên cạnh, Kyuhyun đang nằm ngủ ngon lành, một chân còn gác lên người cậu. Nhanh chóng gạt cái chân đó ra khỏi người, lau những chất lỏng vết tích ngày hôm qua, mặc lại quần áo rồi cậu nén đau bước xuống giường.

RẦM! – Sungmin ngã xuống sàn mà không hề thấy đau, có lẽ, nỗi đau trong tim còn lớn hơn gấp trăm ngàn lần. “Hanie, đệ xin lỗi, xin lỗi…” – Cố gắng cắn chặt môi không để phát ra tiếng nấc, Sungmin cố gắng lết dần về phía cửa.

– Ryeowookie… – Cậu thều thào, Ryeowook cả đêm hôm qua vẫn đứng ngoài cửa, lo lắng quan sát tình hình trong phòng, nghe thấy tiếng cậu gọi liền mở nhẹ cửa.

– Thiếu gia. – Sợ hãi bịt miệng để tránh tiếng hét hoảng sợ, Ryeowook liền dìu cậu dậy.

– Ai da, Đông cung. – Jung thái giám từ xa đi tới cũng vội chạy lại giúp cậu dìu Sungmin. – Không có lệnh của hoàng thượng, người không thể đi.

Sungmin quay sang trừng mắt hắn một cái, Jung thái giám ngay lập tức im bặt. Người này không còn hiền dịu như ngày hôm qua nữa, thay vào đó là vẻ mặt cùng bá khí lạnh lùng đến cứng người không biết từ đâu ra.

Jung thái giám hiểu ý, ngay lập tức đóng cửa phòng tẩm cung lại. Cho gọi phu kiệu đưa cậu về Đông cung.

Sungmin mệt mỏi năm lấy bàn tay của Ryeowook, từ từ chìm vào giấc ngủ. Ryeowook vuốt vuốt mấy sợi tóc mai của Sungmin, đau lòng mà khóc. “Thiếu gia… Cậu Hankyung… Ryeowook này quá bất tài… xin lỗi…” – Cậu thừa biết chuyện gì đã xảy ra ngày hôm qua, nhưng vẫn cố gắng gượng nhắm mắt. Rồi sẽ có một ngày, cậu và Sungmin thiếu gia sẽ trả lại tất cả. Cả đêm thức trắng, cậu cũng mệt mỏi mà thiếp đi…

Đông cung _ nơi ngụ của vị phi tử có uy quyền cao nhất chỉ sau hoàng thượng và hoàng hậu, nhưng hiện tại vị vua đang trị của Tân La quốc chưa lập hoàng hậu nên đây chính là vị trí cao nhất. Vị trí mà ai cũng thèm muốn nhưng bây giờ đã có chủ, mà lại còn là một chàng trai.

Kiến trúc đẹp bậc nhất không thua gì cung hoàng hậu, thiết kế xa hoa, lộng lẫy của cung làm Ryeowook hơi choáng, cậu gọi một gia nhân và bế Sungmin vào phòng, chuẩn bị nước ấm cùng thuốc cho Sungmin.

– Tham kiến tổng quản. – Mấy thái giám và nô tỳ đứng gần đó vội vã hành lễ với Ryeowook.

– Xin tổng quản hãy để nô tỳ bê nước. – Một nô tỳ vừa nhìn thấy thau nước ấm trên tay Ryeowook liền nói.

– Ta mang là được rồi. – Ryeowook ngượng nghịu nói, cậu vẫn chưa quen với việc bị gọi là tổng quản. Nô tỳ đó hiểu ý liền mở cửa phòng Sungmin cho cậu bước vào. – Thôi các ngươi đi làm việc đi.

– Dạ, công việc của chúng nô tỳ/thái giám là hầu hạ cho Đông cung phi tử cùng tổng quản ạ. – Họ răm rắp nói. Ryeowook ái ngại nhìn họ, họ không hề giống như những gia nô điên khùng trong nhà họ Lee, họ rất lễ phép, thậm chí có phần tôn sùng Sungmin và cậu quá mức.

– Ừm, thôi lui ra đi. – Ryeowook phẩy tay, họ hành lễ xong rồi đóng nhẹ cửa lại. Lễ nghi hoàng cung thật rắc rối. Thiếu gia à, sau này chúng ta mệt rồi…

Thấm nước rồi vắt nhẹ chiếc khăn, Ryeowook lau nhẹ lên mặt Sungmin, rồi cởi áo cậu ra để lau, hơi bần thần vì những vết đỏ lần bầm tím còn chảy máu, Ryeowook đau lòng thượng dược lên những vết thương.

Tại sao cơ chứ? Cậu chủ hiền lành như vậy, tại sao lại phải gặp những tai kiếp này?

Quá canh bốn, Kyuhyun dần tỉnh lại, không mấy ngạc nhiên vì bên cạnh mình đã trống, anh khẽ cười mỉa mai.

Chính mình lại làm người mình yêu tổn thương, vết thương này, liệu có thể lành hay không?

Cậu đau, anh cũng đau…

Cuối cùng, sau mọi nỗ lực, Kyuhyun đã nắm trong tay mình cái gì? Là tất cả, hay là mất tất cả? Nắm chặt đôi bàn tay đến rướm máu, để nỗi đau trong tim che lấp đi…

– Hoàng thượng? – Jung thái giám khẽ gọi khi thấy Kyuhyun cứ bần thần mà nắm chặt đôi bàn tay của mình.

– À… – Anh chợt bừng tỉnh, rồi gọi cung nữ thay hoàng bào để thượng triều.

– Hoàng thượng, tay người… có cần gọi thái y không ạ?

– Không cần. – Anh lạnh lùng nói, chỉ là một vết thương nhỏ, anh không muốn bị coi là một tên hoàng đế yếu đuối suốt ngày cần thuốc men. Hôm nay lại còn là buổi thượng triều đầu tiên, anh không muốn bị trễ.

– Ưm… – Sungmin dần tỉnh lại, cái đau ở hông khiến cậu nhăn mặt. – Nước…

– Thiếu gia… – Ryeowook mừng rỡ khi thấy cậu tỉnh lại, vội rót chun trà cho cậu uống.

– Khụ khụ… – Do uống vội nên cậu bị sặc nước, Ryeowook lo lắng vỗ nhẹ lưng cậu. – Wookie…

– Thiếu gia không sao chứ? – Cậu hỏi, sắc mặt Sungmin nhợt nhạt quá.

– Không sao, ta muốn tắm. – Sungmin nói, cậu muốn gột rửa cái cơ thể ô uế này. Thấy Ryewook ngập ngừng không muốn, cậu nghiêm giọng. – Ta không sao mà, đi chuẩn bị nước đi. – Thấy khuyên không được nên Ryeowook ra ngoài gọi nô tỳ nấu nước.

Sungmin nhắm chặt đôi mắt, những kí ức kinh hoàng ngày hôm qua cứ liên tục ùa về tâm trí cậu làm Sungmin đau đớn. – Hanie… – Cậu khẽ gọi tên anh, cậu nhớ anh lắm, nhớ nụ hôn của anh, nhớ những cái ôm của anh, nhớ cái cách anh gọi tên cậu… nhớ tất cả. Khẽ ôm lấy cơ thể hơi gầy lạnh lẽo của mình, Sungmin lặng lẽ rơi nước mắt. “Đệ đau đớn lắm, Hanie à…”

Ami Wakeshima

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch vạn niên.

Tháng Tám 2012
H B T N S B C
« Th7   Th9 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
%d bloggers like this: