[lyrics hangul] Beautiful Solo – NU’EST

Có thể copy về và photo ra nhưng phải để nguyên cre.

Không được phép đăng lên wedsite khác.

Bản phiên âm thuộc quyền sở hữu của Ami Wakeshima!

***

Beautiful Solo – NU’EST

Cre: Ami Wakeshima wordpress

https://juniorbabygirl.wordpress.com

****

어쩐지 너 이상했었어
O chon chi no i sang hes sos so
어쩐지 너 삐친 것 같았어
O chon chi no bi chin kos ka thas so
I don’t know

어쩔 땐 가끔 연락도 안돼
O chon ten ka cư myon rak tô an tuê
답장은 와도 오는데 이십 분
Tap chang ưn woa tô ô nưn tê i sip bun
I said “boo”

Come on girl
그만 만나잔 니 말
Cư man man na chan ni man
Why we need to break up girl
떠난 널 보며
To nan non bô myo
뒤돌아서 나는 피식 웃어
Tuy tô ra os na nưn phi si ku so

연락처 따낸 다른 여잘 만나고
Yon rak cho ta nen ta rư nyo chan man na cô
밤새워 미친듯이 놀기도 하고
Bam se quơ mi chin tư si nôn ki tô ha cô
완벽한 솔로
Woan byok han sôn lô
everyday party
Beautiful beautiful beautiful Solo
지겨운 감옥 같던 너를 떠나고
Chi kyo un ka môk kat ton no rưn to na cô
몰랐던 놀라운 느낌의 자유
Mô las non nô la un nư ki mê cha yu
제는
Chê nưn
beautiful solo today
Hey, go away!

매일 밤 놀고 쇼핑을 해도
Me in bam nôn cô syô phing ưn he tô
어떻게 된 게 지갑이 빵빵해
O toh kê tuên kê chi ka pi bang bang he
신이 나
Si ni na

Come on girl
너와 사귈 때 보다
No woa sa kuyn te bô ta
넘쳐 흐르는 시간
Nom chyo hư rư nưn si kan
이젠 귀찮던 기념일도
I chên kuy chan ton ki nyo min tô
전부 싹 다! 지워
Chon bu sak ta! Chi quơ

연락처 따낸 다른 여잘 만나고
Yon rak chi ra nen ta rô nyo chan man na cô
밤새워 미친듯이 놀기도 하고
Bam se quơ mi chin tư si nôn ki tô ha cô
완벽한 솔로
Woan byok han sôn lô
everyday party
Beautiful beautiful beautiful Solo
지겨운 감옥 같던 너를 떠나고
Chi kyo un ka môk kat ton no rưn to na cô
몰랐던 놀라운 느낌의 자유
Mô las ton nôn la un nư ki mê cha yu
이제는
I chê nưn
beautiful solo today
Hey, go away!

Don’t lie to me
둘이 낫지
Tu ri nas chi
잠이 깨면 니가 없는 아침일 걸
Cha mi ke myon ni ka op nư na chi min kon
얼마 전이니까 왠지
On na cho ni ni ka quên chi
마냥 좋기만 한 것 같지
Ma nyang chôh ki man han kos kat chi

몰라 몰라 내일은 없어
Mô la mô la ne i rư nop so
혼자 혼자 최고인걸
Hôn cha hôn cha chê cô in kon
너도 내 기분을 느껴봐
No tô ne ki bu nưn nư kyo boa
어서 헤어져 그 여자랑
I so hê o chyo cư yo cha rang

주말도 모두 모두 놀래
Chu man tô mô tu mô tu nô le
게임도 맘껏 맘껏 할래
Kê im tô mam kos mam kos han le
문자도 안하고 늦잠도 자보고
Mun cha tô an ha cô nưch cham tô cha bô cô
살도 안 빼도 되고
San tô an be tô tuê cô
wonderful day

연락처 따낸 다른 여잘 만나고
Yon rak cho ta nen ta rư nyo chan man na cô
밤새워 미친듯이 놀기도 하고
Bam se quơ mi chin tư si nôn ki tô ha cô
완벽한 솔로
Woan byok han sôn lô
everyday party
Beautiful beautiful beautiful Solo
하루 이틀 일주일이 더 지나고
Ha ru i thư rin chu i ri to chi na cô
웃어도 두 눈엔 눈물이 흘러
U so tô tu nu nên nun mu ri hưn lo
Oh no!
잠깐 이거 아닌데
Cham ka ni ko a nin tê
Don’t go away!

[Phong linh] Đệ thập lục chương – Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ thập lục chương:

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt.

***

Kim Khởi Phạm liên tục kiểm tra mạch động của Lợi Đặc, hai mắt nhắm nghiền. Thịnh Mẫn thấy thế cũng không chịu được, chen vào nói:

 

 

– Hoàng hậu trúng “Tiêu hồn thập”, ngươi mà không viết đơn thuốc cho thái y sắc ngay thì có mà chầu trời.

 

 

– Im miệng đi. Ta thừa biết.

 

 

Độc này không có thuốc giải, nó đã lan khắp toàn thân người. Bây giờ phải dùng dược để giải toả độc ra, nếu không sẽ chết ngay. Khởi Phạm ngay lập tức bỏ vào miệng Lợi Đặc viên dược màu đen tuyền, sau đó dùng kim châm tiêm vào những yểu huyệt của hoàng hậu.

 

 

– Kim Thịnh Mẫn, ta hỏi ngươi, ngươi có thấy ai khả nghi không?

 

 

– Ta đến đây chưa đầy nửa ngày thì làm sao biết được? Nhưng ta nghĩ nên điều tra mấy bà quý phi thôi, bởi vì hậu cung đâu phải là nơi ai cũng vào được. Chỉ cần cho một chút độc vào đồ ăn ở ngự phòng, thì ai mà phát hiện ra chứ?!

 

 

Kim Khởi Phạm tuy nói không bao giờ chữa trị cho ai, nhưng đã chữa thì sẽ chữa hết mình. Y đang nghi ngờ việc đầu độc này không hề đơn giản chút nào. “Tiêu hồn thập” không phải là thứ mà ai muốn lấy là lấy, muốn chế tạo là chế tạo. Lời nói của Thịnh Mẫn càng làm y nghi ngờ thêm…

 

 

Không khí trong phòng chẳng mấy chốc lắng xuống. Hai gương mặt xinh đẹp chìm trong những dòng suy nghĩ dài.

 

 

– Ngươi có “hoàn dược” phải không? – Khởi Phạm hỏi.

 

 

– Phải, không lẽ ngươi định? – Thịnh Mẫn hơi nghi ngờ, không lẽ phán đoán của cậu là đúng?

 

 

 

 

 

 

Kiều Mi sơn.

 

 

– Đông Hải, ngươi nói vậy là có ý gì? – Tử Nguyên nghi ngờ hỏi. Hắn không phải chỉ là một tên “Hái hoa tặc” đã bỏ nghề rồi sao? Có thế lực gì mà đòi trừng trị kẻ ngông cuồng kia.

 

 

– Hà hà, ta vốn đâu đơn giản… – Hắn chỉ nói một câu rồi lãng đãng bỏ đi. Hắn tuy chỉ là một tên “Hái hoa tặc” đã bỏ nghề, nhưng hắn được một cao thủ võ lâm truyền cho võ công, cộng thêm bản tính dễ gần hắn đã quen không ít cao thủ giang hồ, tâm giao tri kỉ càng không phải ít. Hơn nữa bây giờ ai chẳng biết hắn ở Hoả Nguyệt sơn trang, chỉ cần nhờ một câu thôi thì bắt tên hỗn đản kia dễ như ăn cháo chứ gì.

 

 

Không biết Hy Triệt đang nghĩ gì, mà y vừa nhìn Đông Hải vừa cười khẩy. Đùa sao chứ, ngang nhiên tư tại sống ở Hoả Nguyệt sơn trang mà không bị y điều tra thân phận hay sao chứ?

 

 

Tử Nguyên mặt lạnh đến gần y, khẽ lầm bầm mấy câu gì đó mà y nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, sau đó lại giãn ra, mị nhãn như tơ.

 

 

 

 

 

 

Hàn Canh nhíu mày nhìn thế trận, lòng chàng quặn lên một cỗ đau nhói thấu đến tận xương tuỷ. Bao nhiêu năm chiến đấu, chưa bao giờ chàng thấy mình thất bại như ngày hôm nay.

 

 

Rầm! – Hàn Canh tức giận đập cánh tay cứng cáp chai lì vì đao kiếm xuống bàn. Ngay lập tức chiêu quân rút lui. Quân Mông Cổ… tại vì sao mà nắm được thế trận của ta? Rõ ràng là có nội gián.

 

 

Thái tử Khuê Hiền bị chặn đánh bất ngờ ở cửa khẩu phía bắc, không kịp chống trả, đã bị thương nặng. Đại quân của Thừa tướng quân cũng không hơn gì. Rõ ràng thế trận đã định, nhưng tại sao lại bị lộ dẫn đến hậu quả như thế này?

 

 

– Hàn Canh, ngươi uống một chút trà đi, rất tốt cho thân thể. – Thanh âm nhu nhu của Thôi Tú Anh khẽ vang lên, trong kiện phục sức đầm đìa bắt mắt rõ ràng không hợp với tình huống hiện tại, nàng khẽ dâng một tách trà lên cho chàng.

 

 

– Được rồi, để ở đó đi. – Chàng còn không có thời gian để ngủ, thì lấy đâu ra thời gian để uống trà?

 

 

– Ngươi mau uống đi thì ta mới đi được chứ? – Thôi Tú Anh khẽ ôm lấy bờ vai rộng của Hàn Canh, chàng bất giác giật mình.

 

 

– Công chúa thỉnh hãy tự trọng. – Chàng luôn giữ lễ quân thần, gõ tay nàng ra, ánh mắt Thôi Tú Anh khẽ động nhưng Hàn Canh không mảy may quan tâm. Cái chàng muốn bây giờ là thủ cấp của bọn Mông Cổ, và… một thứ nữa.

 

 

“Chắc chắn trong quân ngũ có nội gián.” – Hàn Canh ngồi trầm tư suy nghĩ. – “Nhưng, là ai mới được? Tất cả những tướng lĩnh đều là một tay ta tuyển chọn, không lẽ họ phản ta? Họ cũng không có động cơ…”

 

 

 

 

 

 

Tẩm cung hoàng thượng mang một màu sắc u ám đến ngạt thở. Hai ám nhãn một trước một sau đối mặt với hoàng hậu để truyền nội công cho người. Còn Thịnh Mẫn đang châm kim khắp cơ thể Lợi Đặc, Khởi Phạm đang phối thuốc, ai cũng căng thẳng tột bậc, bầu không khí càng lúc càng quỷ dị.

 

 

Vì Thịnh Mẫn lẫn Khởi Phạm đều không có nội công, nên phải dùng đến ám nhãn giỏi nhất để truyền công.

 

 

Ầm! – Cả hai ám nhãn và Thịnh Mẫn đều bị nội lực trong cơ thể hoàng hậu đánh văng ra, gãy cả cửa làm hoàng thượng đang đứng lo lắng bên ngoài giật cả mình. Ngay lập tức như không biết đau, hai ám nhãn vội chạy đến đỡ chủ tử của mình. Khởi Phạm ngạc nhiên nhìn cơ thể hoàng hậu dần chuyển sắc.

 

 

Là huynh đệ của Kim Thần Phong, nội công không phải là vừa. Công thêm công lực cùng “hoàn dược” phối hợp, hẳn nhiên sẽ tạo nên kì tích. Hoàng hậu ói một ngụm máu đen rồi ngất đi. Hoàng thượng vô cùng lo lắng đỡ lấy người.

 

 

Khởi Phạm không nói gì, lặng lẽ rút ra một viên dược màu đen rồi đặt trong miệng hoàng hậu. Sau đó phất tay áo gọi thái giám:

 

 

– Chuẩn bị cho ta một phòng gần tẩm cung. – Hẳn nhiên cung nữ thái giám cũng không dám nói gì, ngay lập tức tuân mệnh, vì đây chính là người đã cứu hoàng hậu.

 

 

– Khoan đã. – Hoàng thượng phất tay bảo bọn họ lui, liền tới gần Khởi Phạm uy nghiêm hỏi. – Tình trạng thế nào rồi?

 

 

– Tuy độc đã giải, nhưng thân thể vẫn còn yếu. – Khởi Phạm đều đều trả lời. – Ta sẽ ở đây vài ngày để theo dõi. – Rồi không tĩnh không động nhìn sang Thịnh Mẫn đầy lạnh lùng.

 

 

– Thôi quý phi hạ kiến. – Tiếng thái giám eo éo ngoài cổng sân. Liền sau đó, một đoàn người dẫn đầu là Thôi quý phi xinh đẹp mĩ miều tiếp kiến hoàng thượng. Họ hơi giật mình bởi sự tan hoàng của Tẩm cung.

 

 

Bọn Thịnh Mẫn và Khởi Phạm đương nhiên không quỳ xuống tiếp kiến nên gương mặt ả trông có chút khó coi. Thịnh Mẫn ngoài cha và Hy Triệt huynh thì không bao giờ quỳ trước ai, ám nhãn thì chỉ nghe lời Thịnh Mẫn, còn Khởi Phạm thì không cần nói đi, y cao ngạo như thế mà…

 

 

– Miễn lễ. – Hoàng thượng không hạ tầm mắt nói.

 

 

– Tạ ơn hoàng thượng. – Thôi quý phi mỉm cười, một thân lụa là lướt trên mặt đất đến gần hoàng thượng, khe khẽ nói: – Hoàng thượng, bọn vô lễ này là…

 

 

– Ê! – Không cần đợi Cường Nhân hoàng thượng lên tiếng, Thịnh Mẫn đã chen vào. – Bà già mới gặp ta hồi sáng mà đã quên rồi sao? – Chính cậu cũng thấy kì quặc, rõ ràng là “khắc châm”, tại sao chỉ trong vòng hai canh giờ là bà ta có thể động. Đừng có nói là…

 

 

Thôi quý phi khóc rên mấy tiếng trong lòng hoàng thượng, khẽ ủ ê cái gì mà: “Hoàng thượng nhìn kìa, hắn… hắn cư nhiên dám xem thường thần thiếp…” hay là: “Còn gì là uy nghi của thần thiếp nữa.” làm Thịnh Mẫn lẫn Khởi Phạm nổi cả da gà. Mà lạ là hoàng thượng cũng không chê trách gì sự phạm thượng của bọn người Thịnh Mẫn.

 

 

Thì ra mục đích của Thôi quý phi là đến thỉnh an hoàng thượng cùng hoàng hậu. Khởi Phạm nhìn bà ta có một chút khinh thường cùng nghi ngờ đan xen, y khẽ đánh mắt của cậu cũng nhận được một cái nhìn như y vậy.

 

 

Tẩm cung hoàng đế là nơi không phải nói muốn ở là ở, nhưng riêng Thịnh Mẫn cùng Khởi Phạm và mấy trăm ám nhãn của cậu thì có thể, chuyện này làm xôn xao không ít ngày ở hoàng cung.

 

 

 

 

Một ám nhãn lách vào từ cửa sổ, thì thầm mấy câu vào tai Thịnh Mẫn làm cậu hét lên:

 

 

– Cái gì? Ngươi nói lại xem. – Cậu nắm lấy cổ áo tên ám nhãn mà lắc.

 

 

– Toàn bộ đều chính xác thưa chủ tử. – Ám nhãn gật đầu xác nhận. Cái gật đầu đơn giản đó làm Thịnh Mẫn không khỏi ngây người. Khuê Hiền bị thương rất nặng ở cửa khẩu phía bắc, giặc tràn khắp nơi, anh cùng một vài tuỳ tùng đã ẩn nấp và bây giờ ám nhãn của cậu không tìm thấy tung tích. Vậy có nghĩa là hoàn toàn mất liên lạc.

 

 

– HánLa.– Thịnh Mẫn thấp giọng gọi, chất giọng cố kềm nén sự lo lắng. – Ngươi cùng một trăm ám nhãn khác truy tìm thái tử đương triều Triệu Khuê Hiền. – Với giọng điệu này, nếu họ không thể hoàn thành nhiệm vụ thì cầm chắc cái chết. Chủ tử không có võ công, nhưng lời nói của chủ tử cũng đủ khiến không biết bao kẻ phải chết.

 

 

Sau khi ra lệnh cho ám nhãn, Thịnh Mẫn liền đến tẩm cung diện kiến long nhan.

 

 

 

 

 

 

Hy Triệt ngồi vẩn vơ trên bàn đá, đôi tay trắng trẻo vuốt ngang cây Hoàng cầm của mình, đánh vu vơ vài tiếng. Trong đôi mắt y không có cái gì hiện hữu, như bị che đi bởi lớp mây mờ không rõ sáng tối. Thỉnh thoảng y khẽ mỉm cười, đôi môi dày hơi nhợt nhạt trong nắng lại lẩm bẩm vài câu hát.

 

 

Nơi Hoả Nguyệt sơn trang hùng mạnh yên bình này, y không tìm đâu ra một điểm thú vị. Y thật muốn, thật nhớ… dù chỉ là một câu nói của người kia. Nhưng bên y chỉ mang màu giá lạnh của băng tuyết, hơi thở lạnh lẽo của gió hoa.

 

 

Nhiều lúc y không biết mình đang làm cái gì, nghĩ cái gì nữa. Cuối cùng, ái tình là cái gì mà cứ ám ảnh đeo bám y? Y quá yếu đuối, quá nhu nhược để quên đi một nam nhân. Thế thì y bỏ ra hơn nửa năm để làm cái gì?

 

 

Cuối cùng, sầu khổ đau thương, chỉ đơn giản là do y mà ra.

 

 

“Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ” (thơ Xuân Diệu)

 

 

Hoả Nguyệt sơn trang đứng vững như ngày hôm nay, tất nhiên những ám nhãn ở khắp giang hồ không phải là ít. Sự việc quân Tân La thua thảm bại ngày hôm qua đã được trình tấu lên Tử Nguyên, hẳn là y nghe được cũng là không ít đi.

 

 

“Ở nơi xa xôi này, nhưng ngươi vẫn cứ ám ảnh ta…”

 

 

“Ta… thật nhu nhược…”

 

 

– Triệt ca! – Ngân Khắc thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh Hy Triệt.

 

 

– Ngươi đi cùng Đông Hải đến biên cương, điều tra chuyện thất thế của quân đội Tân La, và… theo dõi Thôi Tú Anh. – Hy Triệt ra lệnh.

 

 

– Dạ! Nhưng còn Mẫn đệ thì sao ạ? Tên Phát Hữu Thiên đó…

 

 

– Ta sẽ đến kinh thành, ngươi cứ yên tâm. – Nói rồi cả hai cùng biến mất, chỉ để lại trên bàn một phong thư.

 

 

 

Ami Wakeshima

Thứ tư, ngày mười tám, tháng bảy, 1:40 trưa.

[Phong linh] Đệ thập ngũ chương – Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ thập ngũ chương:

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa.

***

Biên giới Tân La – Mông Cổ.

 
Cuộc tấn công một lần nữa lại bắt đầu, Hàn Canh mặc áo giáp cực kì oai phong ngồi trên ngựa chiến dũng mãnh dẫn đầu, nhưng có thể nhìn thấy rõ thế thượng phong đã mất. Quân Mông Cổ chẳng hiều vì sao từ rắn mất đầu lại trở mình thành rồng, tấn công liên tục, đã có rất nhiều binh lính Tân La ngã xuống.

 
– Hàn Canh, thế thượng mất rồi, lui binh đi. – Khuê Hiền cưỡi ngựa một bên hét lớn. – Nếu không sẽ chết hết.

 
– Ta thừa biết. – Chàng quay lại nói, rồi ra hiệu cho lính báo.

 
Hắn vừa nhận lệnh thì vội vã thổi tù và, quân lính Tân La cũng dần lui xuống. Chiến trường khốc liệt khi nãy giờ đã biến thành cánh đồng máu đỏ lòm tanh tưởi, nhìn vào chỉ thấy xác linh Tân La.

 

 

RẦM! – Hàn Canh tức tối đập mạnh xuống bàn. Quân Tân La thua thảm bại, hai trăm vạn quân hy sinh, còn mất đi một phần lãnh thổ kéo dài từ biên giới sát phía nam Trung Quốc sang tới đường biển. Thiệt hại không ít.

 
– Huynh bình tĩnh nào, đừng sinh khí. – Khuê Hiền nhẹ giọng khuyên. – Tám trăm vạn binh mã đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, chiến thuật lần này cần bàn kĩ lại để tránh thiệt hại. Lần này chúng ta quá khinh địch rồi.

 
– Thưa tướng quân, thần cũng nghĩ như vậy. – Bối Huyễn cũng nói.

 
– Điều này đương nhiên ta hiểu. – Chàng mệt mỏi ngồi xuống ghế. – Triệu các vị tướng quân lại, ta cần vạch ra chiến thuật mới.

 


 
Hy Triệt ngồi lặng lẽ trên nhành trúc, gương mặt xinh đẹp của y trông yên bình, nhưng trong đôi mắt nhuốm màu hỗn độn. Bỗng nhiên, y giương tay chưởng một phát xuống đất, nội lực mạnh mẽ làm chỗ đất đó bị thủng một lỗ lớn, cao giọng hỏi:

 
– Là kẻ nào?

 
– Tại hạ Phát Hữu Thiên tái kiến đại công tử Hoả Nguyệt sơn trang. – Phát Hữu Thiên tử đâu xuất hiện, cung kính nói. Nếu hắn không biết Kim Hy Triệt giết người không dơ tay thì hắn đã chết thảm dưới tử đòn lúc nãy.

 
– Ngươi đột nhập Kiều Mi Sơn, có âm mưu gì? – Y vẫn bất động thanh sắc, nhướn mi hỏi. – Ngươi vốn biết mang phải tội danh này thì hậu quả không nhẹ đâu.

 
– Không cần phải doạ, ta nào có ý xấu gì. – Hắn cười híp mắt. – Ta đơn giản chỉ muốn…

 
– … – Hy Triệt nhướn mày nghe, nhưng có vẻ không mấy quan tâm.

 
– … đệ đệ của ngươi.

 
– Hỗn đản. – Hy Triệt tung đòn xuống. – Ngươi chỉ là một tên tiểu tử ngu ngốc, có chút tài cán gì mà đòi trèo cao?

 
– Ha~ Ta sao dám đối đầu với đại công tử đây? – Hắn làm bộ dáng khinh địch. – Ta chỉ là một kiếm khách giang hồ, bốn bể là nhà. Nhưng! Cái gì mà ta muốn, ta sẽ có được.

 
– Vương bát đản, ngươi cư nhiên dám đột nhập Hoả Nguyệt sơn trang, còn dám buông lời xàm ngôn, xứng đáng chịu chết. – Bỗng nhiên Ngân Khắc cùng Đông Hải và Tử Nguyên nhảy ra tung quyền. Nhưng Phát Hữu Thiên nhanh chóng né được, thân phận của hắn là gì ai cũng không biết, nhưng hắn tránh được quyền của đệ tử Hoả Nguyệt cốc chứng tỏ nội công hắn cũng không tầm thường chút nào.

 
– Ta chỉ ra mắt thế thôi… – Hắn nói rồi không thấy dạng hình gì nữa.

 
– Hỗn đản. – Ngân Khắc tức giận chưởng một quyền. – Tử Nguyên sư huynh, Hy Triệt sư huynh, tên này…

 

– Để ta lo cho. – Đông Hải cướp lời. Khẽ cười.

 


 

Thịnh Mẫn buồn chán ngồi trong phòng, thỉnh thoảng đưa tay ngáp ngáp vài cái, rồi đột nhiên đứng lên đi đến tẩm cung. Chỉ còn hơn bốn canh giờ nữa, mà mặt mũi tên thần y hỗn đản kia chẳng thấy đâu.

 
Hoàng hậu vẫn bất động thanh sắc, hơi thở không nhẹ nhõm đều đều như trước mà lúc nhanh lúc chậm, không sao điều tiết được. Hoàng thượng vô cùng lo lắng không biết làm thế nào. Trong mắt ngài hằn sâu tia máu.

 

– Ai~ Ngài cứ nắm tay hoàng hậu thế cũng đâu được gì, chờ một chút thì tên thần y đó tới ngay thôi mà. – Thịnh Mẫn ngồi trên ghế tự tiện bốc vài trái nho.

 
– … – Hoàng thượng cũng không nói gì, ngài không chấp tên tiểu tử này.

 

 
Ngọn núi nơi thần y cư ngụ.

 
Kim Khởi Phạm là một thần y ẩn cư. Hắn chưa bao giờ rời khỏi ngọn núi Thiên Lam, danh là thần y nhưng hắn chưa bao giờ nhận chữa trị cho ai, nơi núi non cao xanh lạnh lẽo này chỉ có một mình hắn cư ngụ.

 

Khởi Phạm là một nam nhân rất lạnh lùng, khác với vẻ ngoài rất xinh xắn của y, cũng tương tự như Thịnh Mẫn, y có một góc khuất mà không ai chạm tới được. Y và Thịnh Mẫn cao xấp xỉ nhau, cũng tương đồng bởi nét đẹp trẻ con của mình, nhưng tính y và cậu trái ngược hẳn nhau, cũng như y là thần y còn cậu là độc y vậy.

 
Cầm lá thư xấu xí của Thịnh Mẫn trên tay, gương mặt xinh xắn kia có vài phần nổi gân xanh.

 
– Tên độc y ngu ngốc, mi tưởng ta là con sâu hay sao mà dám viết cái lá thư xấu xí này rồi cho người mang ta đến hoàng cung dễ dàng thế?

 
– Kim thần y. – Ám nhãn của Thịnh Mẫn khẽ nói. – Xin ngài nể mặt chủ tử ta một chút. Trước khi ta đi chủ tử còn nói: “Bảo với hắn ta muốn giải quyết hết mấy cái hận thù nhảm nhí đó cho xong.”, nên thiết nghĩ ngài không đi cũng không được.

 
– Hừ! –Khởi Phạm không thèm nhìn tới hắn, một phen đốt cháy lá thư. Nghĩ lại thấy cũng đúng, cũng mười năm rồi y không thèm nhìn mặt tên hỗn đản kia. Dù sao cũng nên đi rồi giải quyết luôn một thể. Đây là lần đầu tiên, thần y chấp nhận chữa cho một người. – Được rồi, cõng ta đi. – Thần y cũng giống như Thịnh Mẫn, đều không biết võ công. Chỉ là tội cho tên ám nhãn đi vì thần y cũng chẳng phải nhẹ gì.

 
Lại nói về chuyện hận thù giữa Thịnh Mẫn và Khởi Phạm, quả thật là một câu chuyện dài và bi thương. Ngày xưa, phụ thân của y và cậu vốn là bằng hữu, giao tình rất tốt, phụ thân của y sống ở Hoả Nguyệt sơn trang, vốn là một nguyên lão trong trang.

 
Năm y ba tuổi thì cha vì bệnh mà chết, từ đó trang chủ là người cha thứ hai của y.

 
Y và Thịnh Mẫn giao tình cũng không tệ, duy chỉ có một cái y ghét Thịnh Mẫn là vì cậu ta sống quá giả tạo. Tự tạo cho mình cái mặt nạ mà mình không muốn thì có gì là hay ho.

 
Cả hai cùng nhau học dược, nhưng Thịnh Mẫn nhanh chóng phát hiện ra mình chẳng có chút hứng thú với y dược nên chuyển sang độc dược. Sau đó cậu mang dược lần đầu tiên mình chế tạo ra đi đầu độc con chó cưng của Khởi Phạm. Y vì chịu không được sự đau khổ giằng xé (?) khi thú cưng bị chết, nên đã dùng dược cứu người của mình đầu độc con mèo cưng của cậu. Đơn thuốc cũng chẳng có gì là to tát, chỉ là một lượng nhỏ xuân dược kết hợp với thuốc sổ mà thôi, thế là con mèo đi kiến lão Diêm. Khốn khổ cho hai con vật đáng thương.

 
Đó là năm cả hai đều mười tuổi.

 
Sau đó Khởi Phạm nhận thấy mình ở Hoả Nguyệt sơn trang cũng không có gì thú vị nên rời đi, trang chủ cũng không nói gì. Để lại mối hận thù mười năm không dứt. Tuy nhiên mối hận này chỉ có cả hai và mấy tên ám nhãn của cậu biết.

 
Từ đó đến nay đã mười năm ròng rã, cuối cùng, mối hận này đã đi đến hồi kết?

 


 

Hoàng cung.

 
Thịnh Mẫn đang đi lòng vòng thì nhìn thấy một vị quý phi rất xinh đẹp cùng vài tuỳ tùng. “Đẹp thì có đẹp nhưng sao nhìn mặt thật là gian xảo.” Nên cũng không mấy quan tâm mà bỏ đi. Nhưng có vẻ có duyên nên phải đối thôi.

 
– Tên vô lễ kia, nhìn thấy Thôi quý phi mà không hành lễ à? – Ả nô tỳ mặt mũi đầy tàn nhanh lớn giọng. Nhanh chóng gây được sự chú ý của cậu, Thịnh Mẫn lơ đãng quay lại, nhướn mày nhìn. – Vô lễ!

 
Thôi quý phi khoát tay bảo ả ta im lặng, tự mình đến gần, chạm tay lên mặt Thịnh Mẫn, cười nói: – Da dẻ cũng trắng hồng đấy, tại sao ta không bao giờ nhìn thấy ngươi trong hoàng cung này nhỉ? – Rồi cư nhiên dùng ngón tay bấm mạnh vào thịt cậu, làm hằn sâu vết mỏng, có chảy chút máu.

 
– Oái! – Cậu la nhẹ và đẩy ả ta ra, “vô tình” làm ả té xuống đất. – Hỗn đản, cư nhiên dám làm ta bị thương.

 
– Ngươi… ngươi dám thất thố với ta? Có biết ta là ai hay không? – Thôi quý phi đứng dậy, lấy lại vẻ uy nghiêm thường ngày. – Nhưng ta thấy kẻ mạt hạng như ngươi làm sao mà biết tới ta, ha ha ha.

 
– Hỗn đản, dám hạ nhục chủ tử. – Bỗng đâu xuất hiện mấy chục tên ám nhãn áo đen, lớn tiếng quát. Hán La vội chạy lại thượng dược lên vết thương chủ tử. Lo lắng hỏi. – Ngài có sao không?

 
– Hừ, chỉ là một vết móng tay, ngươi có cần quýnh lên vậy không?

 
– Bảo vệ sự an nguy của chủ tử là trách nhiệm của chúng thần. – Cả đám ám nhãn quỳ xuống. – Chủ tử, chúng thần xử lí bọn này thế nào ạ?

 
– Ta tự lo được, các ngươi ẩn đi. – Một lời đanh thép chủ tử nói ra, ám nhãn thuộc hạ làm sao dám từ nan, vì thế nhanh chóng ẩn thân đi mất. Thịnh Mẫn lấy trong túi ra mấy cây châm, phóng tới chỗ Thôi quý phi và đám nô tỳ đang đứng trơ ra vì sợ. – Khắc châm! Các ngươi cứ đứng yên đó khoảng ba ngày đi là độc hết tác dụng. – Châm mà Thịnh Mẫn phóng đi là “khắc châm” vốn là do Ngân Khắc rảnh rỗi không biết làm gì chế tạo ra, rồi tặng cho cậu phòng thân, nó không có tác dụng gì lớn, chỉ làm người trúng châm phải đứng yên ba ngày không thể động đậy, cũng không thể nói chuyện, tương tự điểm huyệt nhưng Thịnh Mẫn không có võ công nên dùng tạm cái này. Lẽ ra cậu có thể dùng độc hạ cho mấy mụ quý phi cao ngạo này xuống mồ, nhưng nghĩ cũng chỉ là nữ nhân, chấp làm gì bụng dạ hèn hạ.

 
Cùng lúc đó ám nhãn “khiêng” Kim Khởi Phạm đã tới hoàng cung. Thịnh Mẫn đang đi lang thang hái hoa thì gặp:

 
– Oa~ Tên hỗn đản lâu lắm rồi không gặp.

 
– Hừ, tên vương bát đản ngươi biến đi cho ta. Bệnh nhân đâu? – Khởi Phạm không thèm nhìn cậu mà hỏi tên ám nhãn, hắn vội dẫn đường y đến tẩm cung.

 
Hoàng hậu khí sắc xuống trầm trọng, như người đã chết. Da dẻ tái xanh hoàn toàn, tác dụng của độc này thực khủng khiếp. Thần y vừa vào đã vội chữa trị. Tất cả mọi người bị đuổi ra ngoài trừ Thịnh Mẫn.

 



 
– Đại quân của Thừa tướng quân sẽ đón đầu giặc tại cửa khẩu phía Nam. – Hàn Canh di di tay trên bản đồ. – Còn Thái tử dẫn ba vạn quân đến cửa khẩu phía bắc, nơi này vị thế thuận lợi, nhanh chóng thiết lập quân lính bao quanh toàn bộ núi Lâm, phần núi nơi này rất hiểm trở, mà quân ta lại đóng ở mé trong, nên dễ dàng lập trận.

 
– Được! – Khuê Hiền nghiêm giọng nói.

 
– Phần lãnh thổ của Nguyên tộc từ lâu đã thuộc về chúng ta, nơi đó cũng gần biên giới Trung Quốc, mà địa thế ở đó cũng không thua gì núi Lâm, Kim tướng quân sẽ dẫn hai vạn quân đóng ở đó. – Chàng nghiêm túc phân công, nhìn chàng lúc này vô cùng oai phong. Thôi Tú Anh công chúa đứng một bên nhìn chàng mà mim cười không ngớt.

 



 

 

Ami Wakeshima

Thứ năm, ngày năm, tháng bảy, 9:13 sáng rất bình thường.

[Phong Linh] Đệ thập tứ chương – Tay nắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ thập tứ chương.

Tay nắm tay dạo khắp cỏ hoa.

*****************

 

 

 

 

 

 

Hoàng hậu đương triều Lợi Đặc trúng độc!

 

 

 

 

Cư nhiên lại là loại độc không ai biết dược tính là gì. Hoàng cung đại náo cả lên, nhất là hoàng thượng. Còn có cả mấy phi tần ngày xưa được sủng ái cũng bị trúng độc, đã lìa xa nhân thế.

 

 

 

 

Loại độc hoàng hậu trúng không giống với độc các phi tần trúng nên các ngự y cũng không biết làm thế nào. Còn hoàng thượng thì như phát điên lên.

 

 

 

 

Hoàng hậu tuy là nam nhân, nhưng là một mẫu nghi thiên hạ rất hiền lành, vô cùng lịch thiệp tử tế. Người chưa bao giờ làm điều gì mất lòng ai nên cả hoàng cung ai ai cũng kính mến. Nhưng bây giờ người lại lâm vào cơn thập tử nhất sinh mà không ai cứu chữa được, khiến họ cảm thấy mình vô cùng vô dụng.

 

 

 

 

 

 

 

 

Tẩm cung hoàng đế, trên long sàn có một nam nhân bạch y đang nằm thở yếu ớt, lại có một nam nhân khác nắm chặt tay y như muốn níu giữ y lại.

 

 

 

 

– H…hoàng… thượng… – Vị thái y run lẩy bẩy nói sau khi đã bấm mạch. – Th… thần… y thuật kém…cỏi…xin …xin hoàng thượng trị tội…

 

 

 

 

– Mang hắn ra ngoài đánh ba mươi trượng. – Vị thái giám già luôn túc trực bên cạnh hoàng đế chán nản nói, không cần chờ ngài mở miệng thì cũng đủ biết long nhan kia nghĩ gì rồi.

 

 

 

 

Từ hôm qua đến giờ, số ngự y trong thái y viện bị đánh ba mươi trượng đã hơn một nửa rồi. Khiến ai nấy bất ai sợ hãi, nhất là mấy lão ngự y già, chỉ cần hai trượng thôi cũng đủ đến lạy lão thiên gia rồi.

 

 

 

 

Hoàng hậu đã mê man bất tỉnh từ ngày hôm qua, thần sắc càng lúc càng yếu đi. Gương mặt trắng hồng ngày nào giờ đã trắng bệnh không chút sức sống, đôi môi tím tái nứt nẻ, thần sắc hoàn toàn như người chết nếu hơi thở người không thoi thóp.

 

 

 

 

– Ngươi! – Hoàng thượng chỉ tên ám vệ đứng ở góc phòng. – Đến Hoả Nguyệt sơn trang thỉnh nhị công tử Kim Thịnh Mẫn đến kinh thành.

 

 

 

 

– Tuân mệnh! – Ám vệ nói xong đã biến mất.

 

 

 

 

Hoàng thượng cao cao tại tại cư nhiên lại cho đòi một đứa nhỏ hơn mình tận mười tuổi là “thỉnh”. Có lẽ vì Thịnh Mẫn chưa bao giờ tiến gặp y và vì hắn là một thần y.

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoa Kiến cung.

 

 

 

 

Bên trong đại sảnh vọng ra tiếng cười lanh lảnh của Thôi quý phi và ả nô tỳ.

 

 

 

 

– Ngươi nghĩ xem, không có thuốc giải thì liệu tên nam sủng ngu ngốc đó có qua được không? – Thôi quý phi mặt mày tươi cười độc ác nhìn ả nô tỳ.

 

 

 

 

Ả ta cũng độc địa đáp lại:

 

 

 

 

– Quý phi thực thông tuệ, không có thuốc giải hẳn là hắn sắp chết rồi. Theo như nô tỳ tính toán, thì cũng chỉ còn sáu canh giờ nữa là tới đại tang rồi đấy ạ.

 

 

 

 

– Ha ha ha ha ha – Mụ ta cười đầy phấn khích. – Đó là điều tất yếu! Chốn hậu cung này sao có thể để một tên yêu nghiệt quản lí cơ chứ. Rồi đây ta sẽ là hoàng hậu thôi. Ha ha ha ha ha!!!

 

 

 

 

 

 

 

 

– Chủ tử. – Một ám nhãn nhảy vào phòng Thịnh Mẫn.

 

 

 

 

– Có chuyện gì? – Cậu đang pha chế dược, cố kỵ nhất là có kẻ phá rối.

 

 

 

 

Hắn thưa:

 

 

 

 

– Có một ám vệ từ hoàng cung truyền lệnh triệu người. Nghe nói đương kim hoàng hậu trúng độc rất nặng.

 

 

 

 

– Trúng độc ư? – Thịnh Mẫn khẽ nhíu mày, đó là phụ thân của Khuê Hiền, trên đời này Thịnh Mẫn chưa bao giờ nhận lời cứu chữa cho bất kì ai cả. Nhưng có lẽ… lúc này là loại lệ. – Ừm, được rồi, ta đi cùng ngươi. Không cần báo với Triệt ca đâu, nhanh thôi mà.

 

 

 

 

Năm người vận đồ đen bí ẩn biến mất giữa ban ngày. Mà đội hình xếp cũng không đẹp. Cư nhiên ba người lại phải khiêng một người mà vận khí công, còn người còn lại dẫn đường. Không bao lâu đã tới trước Tẩm cung hoàng đế.

 

 

 

 

Cường Nhân đương kim thánh thượng cao cao tại tại vừa nhìn thấy Thịnh Mẫn thì ngạc nhiên vô cùng, bởi lẽ cậu như chỉ là một đứa con nít. Cậu thừa biết ánh mắt không đáng tin cậy của hoàng thượng nhưng chỉ làm lơ, không hề quỳ xuống tiếp kiến mà chỉ thờ ơ nhìn rồi đi đến bên giường bắt mạch.

 

 

 

 

Hoàng thượng cũng chẳng màng đến thái độ bất kính đó mà lo lắng nhìn cậu bắt mạch.

 

 

 

 

– “Tiêu hồn thập” – Thịnh Mẫn khẽ nói, sắc mặt đại biến. Đây vốn là kịch độc của Độc Hồn cốc, một giáo phái giang hồ đã tan rã từ lâu, chất độc này đã đi vào vĩnh cửu. Nhưng tại sao hôm nay, hoàng hậu lại trúng độc này?

 

 

 

 

– Ngươi nói cái gì trẫm nghe không rõ?

 

 

 

 

– Hán La, ngươi đưa hộp châm đây. – Thịnh Mẫn ra lệnh, ám nhãn tên Hán La vội đưa hộp châm nhỏ cho cậu. – Ta không thể trị loại độc này, nhưng ta có thể kiềm hãm sự phát triển của nó. – Nói rồi không ngừng phát châm vào tứ chi Lợi Đặc.

 

 

 

 

– Cái gì? Hỗn đản, ngươi là Thần y mà? – Hoàng thượng tức giận nói.

 

 

 

 

– Hanh! Cái gì mà Thần y? – Thịnh Mẫn hỏi ngược lại. – Ta là Độc y mà. Ta nghĩ ngươi nhầm người rồi…

 

 

 

 

– To gan! Ngươi dám… lừa trẫm. – Hoàng thượng tức giận đến tái cả mặt.

 

 

 

 

– Ta đâu có lừa ngươi, là ngươi từ đầu đến cuối nghĩ ta là tên Thần y hỗn đản đó thôi? – Thịnh Mẫn không ngừng châm mà nói. – Độc này là kịch độc, nếu ta không châm chỉ sợ sáu canh giờ nữa là người thăng thiên mất rồi.

 

 

 

 

– Cái gì? – Hoàng thượng lo sợ đến tái cả mặt. – Không còn cách nào nữa ư?

 

 

 

 

– Còn! – Cậu cất giọng lanh lảnh. – Có Độc y ta thì cư nhiên là có Thần y rồi. – Thịnh Mẫn đổ một chút thuốc vào trong miệng Lợi Đặc. – Ta chỉ sợ ngươi không thỉnh nổi hắn thôi.

 

 

 

 

– Là ai?

 

 

 

 

– Kim Khởi Phạm! – Cậu đứng dậy, phủi phủi quần áo. Làm bộ dáng cao nhân. Rồi to gan đến long bàn của hoàng đế mà lấy giấy ra viết, thái độ không sợ trời không sợ đất này làm hoàng thượng rất tức giận nhưng chỉ ém trong lòng. Phải nói hoàng thượng rất nhân từ đi? – Ngươi đưa đến núi Thiên Lam. – Đó là một phong thư được gấp rất tệ hại. Thịnh Mẫn chẳng ngại ngùng đưa cho ám nhãn của mình. – Ta chỉ viết thư nhờ thỉnh hắn thôi, nếu được thì tốt, còn không được thì… chỉ trách số trời đã định mà thôi.

 

 

 

 

Nói rồi Thịnh Mẫn đi ra ngoài, nhìn thấy mấy tiểu thái giám gần đó thì sai chuẩn bị một sương phòng gần tẩm cung cho mình và vài phòng cho ám nhãn. Đương nhiên họ không dám trái lệnh vì cậu đã nói là thánh chỉ của hoàng thượng.

 

 

 

 

“Hà, ở đây vài ngày xem chuyện vui, vả lại hoàng cung cũng không tệ lắm!” – Rồi viết một phong thư cho cha và các sư huynh yên tâm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngoài biên ải xa xôi.

 

 

 

– Cái gì? Phụ thân ta trúng độc? – Khuê Hiền hét lên sau khi nghe ám vệ báo cáo. – Thế nào rồi?

 

 

 

 

– Dạ bẩm Thái tử, hoàng hậu đang được Hoả Nguyệt sơn trang nhị công tử cứu chữa.

 

 

 

 

– Thật sao? – Khuê Hiền nắm lấy vai ám vệ hỏi lại, anh không tin vào tai mình nữa. Vừa đau lòng vì cha trúng độc, nhưng cũng vui mừng vì… cậu…

 

 

 

 

– Thì ra đệ đệ của Hy Triệt – Hàn Canh nhẹ nói.

 

 

 

 

Anh biết là nấc thang đi đến hạnh phúc chẳng còn xa nữa. Nhưng anh chợt khựng lại, Thịnh Mẫn vốn chuyên nghiên cứu độc dược mà? Em ấy có bao giờ quan tâm đến việc cứu người đâu nhỉ? Sao kì lạ thế…?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoả Nguyệt sơn trang.

 

 

 

– Mẫn Mẫn em khá lắm. – Hy Triệt xé nát lá thư mà không cần động vào nó. – Sao nó dám tự tiện rời khỏi cốc chỉ với ba tên ám nhãn mà không có sự cho phép của ta cơ chứ?

 

 

 

 

– Đừng sinh khí mà, Triệt Nhi… – Tử Nguyên ôn nhu cười nói. – Mẫn đệ cũng trưởng thành rồi, nó muốn đi đâu chẳng được, không thể kềm giữ chân nó mãi đâu.

 

 

 

 

– Nhưng nó không có võ công, lỡ mà…

 

 

 

 

– Cùng lắm cho thêm ba mươi ám nhãn nữa là yên tâm rồi.

 

 

 

 

– Nhưng bọn ám nhãn chỉ nghe lời Mẫn Mẫn. – Hy Triệt lâm vào đường cùng nói. Vốn trong cốc này ai cũng có võ công nên chỉ cần một ám nhãn bên người để sai việc là đủ. Nhưng Thịnh Mẫn là một ngoại lệ, tuy không có võ công nhưng cậu biết dạy võ công, tự mình từ năm mười bốn tuổi đã đào tạo cho năm trăm ám nhãn trưởng thành để bảo vệ bản thân mình.

 

 

 

 

– Ai~ Thật là cùng đường mà. – Tử Nguyên vỗ đầu. – Thôi để ta đi thuyết phục họ, để bảo vệ chủ thì cái gì mà họ chẳng làm.

 

 

 

 

Ngay trong đêm đó, hoàng cung dày đặc ám nhãn áo đen, tầng tầng lớp lớp bay qua bay lại nhằm bảo vệ một nhân vật “khủng khiếp” nào đó.

 

 

hoàn đệ thập tứ chương…

Ami Wakeshima

Thứ hai, ngày hai, tháng sáu, 9:15 tối buồn..

[Phong Linh] Đệ thập tam chương – Điểm phấn tô son mua yêu dấu.

Title: Phong Linh

Author : Ami Wakeshima

Characters : HànTriệt / KhuêMẫn

Disclaimer : Chỉ có cốt truyện là của Ami Wakeshima này thôi.

Rating : T

Category : huyễn hoặc, giang hồ, cung đình.

Tình trang: on going

Summary :

Tỉnh cơn mộng, trăm năm đã hóa,

Cùng đi hà cớ chẳng cùng về,

Trẻ trung chưa thấu nỗi tái tê,

Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp,

Ruột đong sầu, rượu càng dễ ngấm.

Biết ai tri kỉ của ta đây,

Hội hoa đăng, khách thiếu niên say.

Xuân vừa đến đã đi vội vã,

Rượu tái ngoại chuyện vui khôn tả,

Sao chẳng về, cứ mãi lang thang.

Khuyên người hãy tiếc lúc xuân sang,

Riêng mang nỗi tương tư sầu héo,

Điểm phấn tô son mua yêu dấu,

Taynắm tay dạo khắp cỏ hoa.

Lớp lớp mưa thu lạnh chẳng xa,

Nước chảy hoa trôi tình cũng dạt,

Chớ đa sầu hãy vui hưởng phúc,

Lụa vờn bay tiên nữ trong trăng,

Mộc lan thơm, tình vẫn dùng dằng,

Muôn sự khổ, lòng tan ruột nát.

 (Trích Bộ bộ kinh tâm)

—–

Note: Không mang ra khỏi www.juniorbabygirl.wordpress.com

***

Đệ thập tam chương.

Điểm phấn tô son mua yêu dấu.

***

– Vương gia! – Doanh trướng rộng lớn, bên trong có hơn mười người đang họp bàn chính sự. – Đêm hôm qua, doanh trướng của quân Mông Cổ cháy lớn, tên nguyên soái Tốc Bất Đài đã chết, đầu hắn bị treo ngay ngọn cờ trên thành, còn lương thực cũng bị đốt sạch. Bọn chúng đang rất hoang mang, ta nên nhân cơ hội này…

– Chuẩn y. – Hàn Canh không đợi tướng quan kia nói xong đã cướp lời. – Thái tử Khuê Hiền nhận lệnh mang ba vạn quân đến tiêu diệt toàn bộ quan Mông Nguyên, không được lưu lại một người.

– Được! – Nói xong Khuê Hiền bỏ ra ngoài. Ở bên ngoài đại trướng, các binh sĩ tập luyện vô cùng nghiêm túc, tiếng tung hô làm hào khí tiêu diệt quân thù tăng cao.

– Thái tử! – Một âm thanh ngọt ngào vang lên, bỗng đâu xuất hiện một nữ tử dung dạo xinh xắn, chạy ào đến ôm lấy cánh tay Khuê Hiền. – Thái tử đã họp bàn xong rồi sao?

– Ngươi buông ra! – Khuê Hiền vẫy cánh tay bị ôm, lập tức nữ tử kia suýt bật ngửa nhưng nhờ phía sau có cái cây chống đỡ nên không sao.

– Ai da, sao thái tử lạnh lùng quá vậy. Người ta là nữ nhi mà.

– … – Khuê Hiền không để ý đến cô ta, nguyên lai là con gái của Binh bộ thượng thư Lâm Duẫn Nhi, nên cũng mon men đi theo cha đến chiến trường, hằng ngày đều bám theo anh không rời, khiến tâm rất khó chịu, đã vậy còn mang tính cách phóng khoáng, không phân biệt giới hạn nam nữ, liên tục làm những hành động gây hiểu lầm. Nữ nhân này, rốt cục là muốn cái gì đây? – Nam nữ thụ thụ bất thân. – Khuê Hiền lạnh lùng nói rồi bỏ đi.

Ám nhãn quan sát ở xa, chỉ nhìn được bằng ống nhòm. Vì võ công Khuê Hiền cực kì lợi hại, nên chỉ cần đến gần một chút là có thể bị phát hiện. Mà đối với họ, bị phát hiện đồng nghĩa sẽ bị chủ tử giết chết.

Nên nhìn thấy gì thì tốc kí vào giấy, không nghe được nên cũng đành bó tay khi thấy cảnh thân mật giữa Khuê Hiền với Lâm Duẫn Nhi. Khó trách sao Thịnh Mẫn tâm tư không tốt.

– Người khoan đi đã! – Lâm Duẫn Nhi hét lớn. – Chẳng lẽ tình cảm của ta dành cho Thái tử còn không đủ lớn ư? Thái tử chưa bao giờ xem ta nghĩ gì, đã mười chín năm ta yêu Thái tử, nhưng người vẫn không đáp lại ta dù chỉ là một ánh mắt! Người thật hẹp hòi với Duẫn Nhi!

– Lớn mật! – Khuê Hiền tức giận rống. – Ngươi cư nhiên có quyền bảo ta phải đáp lại ngươi ư? – Năm chín tuổi ta đã đến Hỏa Nguyệt sơn trang học võ, đến nay đã mười hai năm. Thời gian trước khi đến Hỏa Nguyệt cốc ta cũng chỉ ở trong hoàng cung, chưa từng gặp qua người lạ nào. Một vài công vụ trong thời gian ở Hỏa Nguyệt sơn trang cũng chỉ dùng khinh công qua loa đi từ thâm cốc đến hoàng cung mà thôi. – Ngươi nói yêu ta trong khi đây là lần đầu ta gặp ngươi ư? Chỉ là con gái của một binh bộ thượng thư nhỏ bé, mà dám cư nhiên mắng ta hẹp hòi?

– Duẫn Nhi… Duẫn Nhi… – Ả ta run sợ nhìn long thể phát uy.

– Bình tĩnh nào hoàng đệ. – Bỗng một âm thanh ôn nhu khác chen vào, bóng dáng của Thôi Tú Anh xuất hiện từ sau màn trướng của Hàn Canh. – Chỉ là một nữ nhân nhỏ bé, cư nhiên lại làm long thể bất an như thế, ngươi đừng quên mình là hoàng đế tương lai đó.

– Đa tạ hoàng tỷ đã quan tâm, nhưng hoàng tỷ cũng không nên vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà xen vào làm gì, chỉ tổn hao nguyên khí mà thôi. – Khuê Hiền xưa nay vốn không ưa gì vị hoàng tỷ này, nên cũng dùng lời lẽ khó nghe đối lại.

Sắc mặt Thôi Tú Anh khẽ biến, lại tươi cười:

– Thôi, dù sao cũng là chuyện tầm thường, tiện nữ này hãy để ta xử lí giúp cho.

– Chỉ cần dạy dỗ cô ta một chút là được, dù sao cũng là ái nữ binh bộ thượng thư.

– Hảo ý.

“Ta chỉ là giúp phụ hoàng dẹp loạn biên cương một chút thôi, ai ngờ lại gặp phải cái loại này, thật là bực dọc trong người. Không biết ám nhãn của Mẫn nhi đã đưa về tin gì đó cho đệ ấy chưa nữa…” – Khuê Hiền tinh ranh nghĩ. – “Đa đã nói là đệ đừng xem thường ta mà… hà hà… đợi ta về, đệ sẽ toàn tâm toàn ý yêu ta mà thôi. Bất quá lợi dụng nữ nhân kia một chút!”

Hàn Canh ngồi trên ghế bọc da hổ trong doanh trướng, gương mặt sắc nét lặng lẽ u buồn. Chỉ vài tháng nữa thôi, chàng sẽ trở về. Những mối quan hệ nhập nhằng khó gỡ, gia tộc và danh vọng, chàng sẽ bỏ lại sau lưng tất cả. Sẽ đi tìm y và yêu y đến hết cuộc đời này.

Chàng là người sống có trách nhiệm, cư nhiên không thể chỉ một câu nói bỏ là bỏ được. Càng tiến vào danh vọng, càng thấy trống rỗng. Xa hoa vàng ngọc, làm sao sánh được đôi mắt của y? Lụa là gấm vóc, làm sao sánh được mái tóc y? Quyền lực sức mạnh, làm sao sánh được nét cười của y?

Chàng tiến vào danh vọng, là vì mưu cầu cơm áo, nhưng khi gặp được y, chàng cơ hồ hiểu được, những thứ trần tục ấy làm sao sánh được với y. Căn bản là chàng không chịu thừa nhận mà thôi!

Khuynh tẫn tất cả chỉ để có được y, thế nhưng lại không biết trân trọng mà để mất trắng. Ta đã thề sẽ cướp lại y, nhưng tại sao trong tâm ta lại dâng lên một cỗ bất an khó nói?

Đã từng thề non hẹn biển “Nhất sinh, nhất túy, nhất song thân.” Ta sẽ không bao giờ để y đi mất, không phải là chiếm hữu, không phải là cuồng nộ, mà là yêu.

Trên tri nguyn làm chim lin cánh.
Dưới đt nguyn làm cây lin cành.

“Chỉ cần ngươi cả đời này bên cạnh ta, quyền lực danh vọng, gấm vóc lụa là, há còn ý nghĩa gì?”

Ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

Ngày đầu tiên gặp y, cái ta ấn tượng không phải là y quá xinh đẹp, mà là y quá ngang ngược. Chính cái bản tính ngang ngạnh đó mà ta quyết tâm đoạt được y. Ai, nói ra thì hơi giả dối nhưng thực tâm ngay từ lần đầu gặp là ta thấy ngươi rất đẹp, nhưng ta chối thôi, vì ta không phải háo sắc.

Cuộc đời này vẫn thế, này tình không ngừng chảy trong huyết quản ta, làm ta thấy mình đáng sống. Nếu như ta chỉ vì quyền lực mà tồn tại, thì ta mang quân của mình làm phản từ lâu! Nhưng vì ta biết trên đời này còn có y tồn tại, nên ta chỉ sống cho một mình y mà thôi.

Ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

Ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

Ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

Ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

Ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

Ngươi phạt ta nói trăm lần cũng được! Vì ta yêu ngươi, tiểu Triệt!

hoàn đệ thập tam chương…

Ami Wakeshima

Thứ tư, ngày ba mươi, tháng năm, 2:10 chiều

Hôm nay phỡn, có tâm hồn thơ văn~

To anh Canh: Bạn Triệt mà thèm phạt anh kiểu đó hả? “Ngươi đi chết đi!” là câu bạn ấy phạt anh là hợp lí nhất đó =)))))

To my H: Trong đây có vài câu na ná Đam Mỹ, AmiW mượn thuj nha, không có đạo văn đâu.

Previous Older Entries

Lịch vạn niên.

Tháng Mười 2017
H B T N S B C
« Th8    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031